Người nữ giao liên gan dạ trên quê hương Đồng Khởi anh hùng
Bà Nguyễn Thị Cúc, sinh năm 1956, hiện là hội viên Hội Cựu chiến binh và Hội Cựu thanh niên xung phong ấp Bình Sơn, xã Hương Mỹ, huyện Mỏ Cày Nam. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Đồng Khởi anh hùng, nơi phong trào cách mạng sục sôi từ những năm đầu chống Mỹ, bà sớm được giác ngộ lý tưởng cách mạng, trở thành một trong những thiếu nữ gan dạ, trung kiên, góp phần vào công cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.
Tuổi thiếu niên vào cuộc – người giao liên dũng cảm
Từ khi còn rất nhỏ, cô bé Nguyễn Thị Cúc đã tích cực tham gia các hoạt động giao liên, đưa tin, làm nhiệm vụ nằm vùng, tạo điều kiện thuận lợi cho các đồng chí cách mạng hoạt động tại địa phương.
Từ năm 1972 đến năm 1975, Cúc được giao nhiệm vụ canh đồn Bốt của địch ở khu vực Cầu Chợ và Cầu Nhà Sanh, thu thập, cung cấp thông tin cho lực lượng cách mạng, trong đó có các đồng chí Ba Chư, Sáu Việt, Tiểu đoàn 6,…
Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng công việc của cô gái giao liên trẻ tuổi luôn đầy hiểm nguy. Cúc phải đối mặt với những cuộc càn quét bất ngờ, những lần giáp mặt với lính địch ngay tại địa bàn mình bám trụ.
Những lần thoát chết trong gang tấc
Bà Cúc nhớ lại, có lần một đồng chí cách mạng bị thương được đưa về nhờ bà đi mua thuốc ở Hương Mỹ. Không quản ngại đường xa, cô gái chân đất chạy bộ suốt quãng đường dài để tìm thuốc cứu người. Trên đường trở về, cô vô tình giẫm phải một quả lựu đạn còn nguyên kíp nổ. May mắn thay, quả lựu đạn không phát nổ. Khi trở về, nghe tin, các đồng chí đều kinh ngạc:
“Gan quá, Cúc ơi! Lựu đạn mà có vấn đề là nổ banh xác rồi đó!”
Cũng trong thời gian ấy, khi xã trưởng địch ra lệnh phát quang cỏ xung quanh đồn Bốt để ngăn chặn nơi trú ẩn của lực lượng cách mạng, Cúc là người xung phong đi đầu. Nhưng cô chỉ ép cho cỏ nằm rạp xuống, không nhổ tận gốc, để rồi sau vài ngày, cỏ lại vươn lên che chở cho các đồng chí khi trở lại hoạt động.
Một lần khác, khi đang nấu cơm đãi Tiểu đoàn 6, vừa làm thịt hai con vịt chưa kịp xong thì địch “thụt cà nông”, bom nổ làm đổ gãy nhiều đọt dừa, đất đá sập xuống hầm. May mắn thay, bà Cúc đang ở trong hầm nên thoát chết.
Những mật hiệu của lòng trung kiên
Thời kỳ ấy, để giữ bí mật, các đồng chí cách mạng thường dùng mật hiệu khi liên lạc. Bà Cúc kể lại:
“Mỗi khi các anh về, họ hỏi mẹ tôi rằng: ‘Nay chị có gà không? Không có gà thì cho con Cúc về tôi đãi khách.’ Tôi tên Cúc, nên nghe vậy là mẹ tôi hiểu ngay – đó là ám hiệu để tôi ra gặp các đồng chí.”
Những năm tháng ấy, bà Cúc vừa làm nhiệm vụ giao liên, vừa che chở, bảo vệ, nấu cơm cho bộ đội, góp phần nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trong phong trào đấu tranh cách mạng tại xã Hương Mỹ.
Sau ngày thống nhất – tiếp nối truyền thống cách mạng
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, bà được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và theo học ba tháng quân trường, tham gia du kích xã Hương Mỹ. Đến năm 1976, bà lập gia đình và sinh con, tạm gác lại hoạt động, nhưng trong lòng luôn khắc ghi những ký ức hào hùng của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Với những đóng góp trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bà Nguyễn Thị Cúc đã được Ủy ban nhân dân tỉnh Bến Tre tặng Bằng khen vì có thành tích trong phong trào cách mạng địa phương.
Ngày nay, dù đã 70 tuổi, bà vẫn tích cực tham gia các phong trào của Hội Cựu chiến binh và Hội Cựu thanh niên xung phong, tiếp tục truyền lửa cách mạng cho thế hệ trẻ quê hương Đồng Khởi anh hùng.
“Những năm tháng ấy tuy gian khổ, hiểm nguy, nhưng là quãng đời đẹp nhất của tôi – quãng đời được góp sức nhỏ bé cho Tổ quốc, cho hòa bình hôm nay.” – bà Nguyễn Thị Cúc xúc động chia sẻ.



