Người nữ giao liên kiên cường – Nguyễn Thị Út
Trong những năm chiến tranh ác liệt, Út Tịch không chỉ trực tiếp chiến đấu mà còn làm giao liên, dẫn đường cho bộ đội. Dù hoàn cảnh vô cùng khó khăn, chị vẫn giữ tinh thần lạc quan, không lùi bước trước kẻ thù. Câu nói nổi tiếng của chị: “Còn cái lai quần cũng đánh!” đã trở thành biểu tượng của ý chí quật cường.

Nguyễn Thị Út (1931–1968), thường được gọi là Út Tịch, là Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam. Bà nổi tiếng trong kháng chiến chống Mỹ với tinh thần chiến đấu quả cảm và câu nói bất hủ “Còn cái lai quần cũng đánh!” .
Key facts
Tên đầy đủ: Nguyễn Thị Út (Út Tịch)
Sinh – mất: 19/4/1931 – 27/11/1968
Quê quán: Xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1965)
Biểu tượng: “Người mẹ cầm súng” trong tác phẩm của nhà văn Nguyễn Thi
Xuất thân và con đường cách mạng
Sinh trong một gia đình nghèo làm thuê cho địa chủ, Út Tịch sớm nếm trải cảnh cơ cực. Năm 1944, bà được cán bộ Việt Minh giúp chuộc thân và tham gia hoạt động cách mạng. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, bà đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ: giao liên, trinh sát, binh vận và chỉ huy du kích xã Tam Ngãi.
Thành tích và danh hiệu
Từ 1945 đến 1965, bà tham gia 23 trận đánh (8 trận thời kháng chiến chống Pháp), tiêu diệt hoặc làm tan rã hơn 200 lính địch, thu 70 khẩu súng, góp phần quan trọng vào phong trào đấu tranh ở Cầu Kè. Năm 1965, bà được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và tặng thưởng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Nhì .
Biểu tượng văn hóa và di sản
Hình tượng Út Tịch trở thành nguyên mẫu cho nhân vật chính trong truyện ký “Người mẹ cầm súng”, sau được chuyển thể thành phim “Mẹ vắng nhà”, ca ngợi người phụ nữ miền Nam “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang”.
Một khu tưởng niệm mang tên bà hiện đặt tại ấp Ngọc Hồ, xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, Trà Vinh — điểm đến giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ .
Hy sinh và tưởng niệm
Bà hy sinh năm 1968 trong một trận oanh kích tại Kiên Giang, cùng người con gái Lâm Thị Thoa. Sau ngày giải phóng, hài cốt bà được đưa về an táng tại nghĩa trang liệt sĩ Cầu Kè. Tên bà được đặt cho nhiều con đường và trường học trên cả nước, như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí kiên cường.


