Người nữ giao liên mang tiếng hát vào chiến trường
Lê Thị Hương vốn có giọng hát rất hay. Trước chiến tranh, chị thường hát trong các buổi sinh hoạt văn nghệ của địa phương. Khi đất nước bước vào thời kỳ ác liệt, chị xung phong làm giao liên.
Mỗi chuyến đi, chị mang theo những tài liệu quan trọng băng qua rừng sâu, suối lớn. Để tránh sự nghi ngờ của địch, nhiều lúc chị giả làm người đi hái măng, lúc lại đóng vai người gùi củi.
Điều khiến đồng đội nhớ nhất là mỗi khi đơn vị nghỉ chân sau một ngày hành quân, chị lại cất tiếng hát. Những bài hát cách mạng vang lên giữa núi rừng làm vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm nghị lực cho mọi người.
Một lần đưa tài liệu khẩn cấp đến đơn vị phía trước, chị gặp toán địch phục kích. Để giữ bí mật cho tuyến giao liên, chị đánh lạc hướng chúng về phía mình. Đồng đội và tài liệu đều được an toàn, còn chị mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng.
Nhiều năm sau, những chiến sĩ từng được nghe chị hát vẫn nhớ mãi giọng ca trong trẻo ấy. Với họ, tiếng hát của Lê Thị Hương là âm thanh của niềm tin chiến thắng.



