Bài viết

Người nữ giao liên trên con đường mòn

Bà Hạnh kể lại cuộc đời mình với đôi mắt như còn giữ cả rừng Trường Sơn trong đó. Bà là giao liên từ khi mới 17 tuổi. Công việc của bà là băng rừng, lội suối mang thư, tài liệu, đôi khi cả thuốc men và vũ khí nhẹ. Có những ngày bà đi 40–50 km, đôi chân phồng rộp, vai rớm máu vì quai ba lô thô. “Nhưng cực nhất,” bà nói, “là những lần phải đi đêm, tránh pháo sáng.” Chỉ cần sơ suất một tiếng động nhỏ, cả đường dây giao liên có thể lộ. Bà kể lần nguy hiểm nhất là khi đang vượt suối thì gặp mưa lũ

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Hạnh kể lại cuộc đời mình với đôi mắt như còn giữ cả rừng Trường Sơn trong đó. Bà là giao liên từ khi mới 17 tuổi. Công việc của bà là băng rừng, lội suối mang thư, tài liệu, đôi khi cả thuốc men và vũ khí nhẹ.

Có những ngày bà đi 40–50 km, đôi chân phồng rộp, vai rớm máu vì quai ba lô thô. “Nhưng cực nhất,” bà nói, “là những lần phải đi đêm, tránh pháo sáng.” Chỉ cần sơ suất một tiếng động nhỏ, cả đường dây giao liên có thể lộ.

Bà kể lần nguy hiểm nhất là khi đang vượt suối thì gặp mưa lũ bất ngờ. Bà bị cuốn trôi, may mắn vướng vào một gốc cây. Tài liệu bà mang theo được bọc ba lớp: nilon, vải dù và sáp ong. Nhờ vậy mà giữ được. Khi bà đến nơi, mệt đến mức không đứng nổi, nhưng vẫn cố chìa bọc tài liệu ra và nói: “Em mang đến rồi, còn nguyên.”

Sau này, khi hòa bình, bà trở về làng và trở thành cô giáo. Trên bục giảng, bà chưa từng khoe mình là giao liên, cho tới ngày một học sinh hỏi: “Cô ơi, cô đã từng sợ hãi chưa?” Bà mỉm cười: “Có chứ. Nhưng có sợ cũng phải đi thôi, vì đằng sau mình là cả Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn