NGƯỜI NỮ GIAO LIÊN TRÊN ĐƯỜNG RỪNG LÂM ĐỒNG
Những năm chiến tranh, giữa núi rừng Lâm Đồng có những con đường chỉ người địa phương mới biết. Ban ngày, chúng gần như im lặng; nhưng khi màn đêm buông xuống, những bước chân giao liên lại lặng lẽ đi qua.
Nguyễn Thị Kim là một trong những nữ giao liên từng hoạt động trên địa bàn Lâm Đồng. Công việc của bà là đưa thư, chuyển tài liệu, dẫn cán bộ qua những đoạn đường nguy hiểm và giữ liên lạc giữa các cơ sở cách mạng.
Mỗi chuyến đi đều phải hết sức cẩn thận. Người giao liên không được để lộ mình đang mang tài liệu. Có khi phải giả làm người dân đi làm rẫy, có khi đi một mình giữa đêm tối. Phía trước có thể là trạm kiểm soát, phía sau có thể có người theo dõi.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Có những lần bà phải đi nhiều giờ qua rừng, chỉ để đưa một bức thư hoặc một mệnh lệnh đến đúng người. Một mảnh giấy nhỏ khi ấy có thể chứa thông tin quan trọng đối với cả một đơn vị.
Những người giao liên vì thế trở thành những mắt xích không thể thiếu của cách mạng.
Họ không trực tiếp tạo nên những trận đánh lớn, nhưng nếu đường liên lạc bị cắt, các đơn vị sẽ mất thông tin, lực lượng trong căn cứ sẽ khó phối hợp và các cơ sở trong lòng địch có thể bị cô lập.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người giao liên trở về cuộc sống đời thường. Họ ít khi kể về những lần mình từng đối mặt với nguy hiểm. Nhưng mỗi con đường họ từng đi qua đều đã trở thành một phần ký ức của chiến tranh.
Ngày nay, những con đường rừng năm xưa đã có thể trở thành đường dân sinh, đường vào nương rẫy. Người dân đi lại giữa ban ngày, không còn phải lo máy bay hay những cuộc truy bắt.
Chỉ có ký ức về những bước chân năm nào vẫn còn ở lại.
Có những người góp phần làm nên chiến thắng không bằng một trận đánh, mà bằng hàng trăm chuyến đi âm thầm trong đêm. Và những nữ giao liên năm ấy chính là những người đã giữ cho “mạch máu” của cách mạng không bao giờ bị ngắt.



