NGƯỜI NỮ KHÔNG QUÊN ĐỒNG ĐỘI
Đỗ Thị Thúy luôn coi những người đồng đội năm xưa như người thân trong gia đình. Dù mỗi người có cuộc sống riêng, bà vẫn cố gắng giữ liên lạc và tham gia các buổi gặp mặt. Với bà, nhớ về đồng đội cũng là nhớ về tuổi trẻ.
Sau chiến tranh, mỗi người trong đơn vị của bà Đỗ Thị Thúy đi một hướng.
Có người ở lại quê, người lập gia đình nơi khác.
Thời gian khiến việc liên lạc ngày càng khó khăn.
Nhưng mỗi khi có dịp gặp lại, mọi người đều rất vui.
Những câu chuyện cũ được nhắc lại.
Có những chuyện tưởng đã quên nhưng chỉ cần một người nhắc, tất cả lại nhớ.
Thúy nói rằng tình đồng đội rất đặc biệt.
Nó được hình thành trong những hoàn cảnh mà con người cùng nhau chia sẻ khó khăn.
Hiện bà sống tại phường Hồng Bàng.
Bà tích cực tham gia các hoạt động gặp mặt truyền thống.
Bà mong các thế hệ sau hiểu rằng đằng sau những câu chuyện lịch sử là những con người rất bình dị.
Họ cũng có gia đình, ước mơ và những nỗi nhớ riêng.
Nhưng họ đã lựa chọn đặt trách nhiệm chung lên trên những mong muốn cá nhân.


