Người Nữ Lính Áo Trắng Năm Ấy - đồng chí Lê Thị Bé Sáu
Người Nữ Lính Áo Trắng Năm Ấy
Trong căn nhà nhỏ ở khóm 2, phường Phước Hậu, tỉnh Vĩnh Long, hình ảnh người phụ nữ tóc bạc trắng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời nghị lực khiến ai gặp cũng cảm mến. Đó là đồng chí Lê Thị Hoa, sinh năm 1949 – người nữ chiến sĩ kiên trung, đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, cho lý tưởng cách mạng và cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân.
Sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước, chị Hoa sớm tiếp thu tinh thần cách mạng từ quê hương Vĩnh Long anh hùng. Tháng 3 năm 1967, khi mới tròn 18 tuổi, chị tình nguyện tham gia công tác Thanh niên tại xã Thanh Lộc, huyện Cai Lậy (Tiền Giang). Giữa những năm tháng kháng chiến ác liệt, chị cùng đồng đội tuyên truyền, vận động quần chúng, góp phần xây dựng phong trào thanh niên xung phong, khơi dậy tinh thần yêu nước của lớp trẻ thời bấy giờ.
Không dừng lại ở đó, với khát vọng được trực tiếp chiến đấu, từ đầu năm 1969, chị nhập ngũ vào đơn vị Đặc công D267B, đảm nhiệm chức vụ Trung đội phó. Trong môi trường khắc nghiệt nơi chiến trường, giữa rừng sâu và những trận đánh ác liệt, chị Hoa vẫn luôn giữ vững tinh thần quả cảm, bản lĩnh và sự cứng cỏi của người chiến sĩ đặc công. Tháng 8 năm 1971, chị được chuyển về đơn vị Đặc công D269B, tiếp tục là Trung đội phó, cùng đồng đội chiến đấu kiên cường trên nhiều mặt trận, góp phần làm nên những chiến công vang dội trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sau ngày đất nước thống nhất, chị tiếp tục gắn bó với quân ngũ. Từ tháng 1 năm 1975 đến tháng 2 năm 1983, chị công tác tại Phòng Chính trị Sư đoàn 8, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác nhau, luôn hoàn thành xuất sắc công việc được giao. Nhiệt huyết và tinh thần học hỏi không ngừng đã thôi thúc chị theo đuổi con đường y học quân đội. Từ tháng 3 năm 1983 đến tháng 3 năm 1985, chị được cử đi học tại Trường Quân y – Quân khu 9, chính thức trở thành Quân y sỹ – người lính khoác áo blouse trắng, tiếp tục chiến đấu trên “mặt trận không tiếng súng”.
Với chuyên môn và tinh thần trách nhiệm cao, sau khi tốt nghiệp, chị được điều động về công tác tại Văn phòng Bộ Tư lệnh Mặt trận 979 – Quân khu 9 (từ tháng 4 năm 1985 đến tháng 7 năm 1987), làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong vai trò Đại úy – Quân y sỹ, chị Hoa vừa làm công tác cứu chữa thương bệnh binh, vừa chăm sóc sức khỏe cho người dân bạn, góp phần thắt chặt tình hữu nghị Việt Nam – Campuchia. Nơi đất nước bạn, giữa những gian khổ và thiếu thốn, chị vẫn luôn lạc quan, tận tâm với người bệnh, xứng đáng với hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” trong lòng nhân dân Campuchia.
Trở về quê hương sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, từ tháng 8 năm 1987 đến tháng 3 năm 2005, đồng chí Lê Thị Hoa tiếp tục công tác tại Trung tâm Phục hồi chức năng tỉnh Vĩnh Long, giữ chức Phó Giám đốc Trung tâm, Bác sỹ, Phó Bí thư Chi bộ, đồng thời là Chủ nhiệm Bệnh viện Y học Dân tộc thành phố Vĩnh Long. Trên cương vị mới, chị vẫn giữ tác phong của người lính: làm việc nghiêm túc, sống giản dị, tận tụy với người bệnh và đồng nghiệp. Nhiều thế hệ cán bộ y tế vẫn nhắc về chị như một tấm gương sáng – người phụ nữ giàu đức hy sinh, luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Hơn nửa thế kỷ cống hiến cho Tổ quốc, đồng chí Lê Thị Hoa được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý:
Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng I, II, III
Huân chương Giải phóng hạng I, II, III
Huân chương Chiến công hạng III
Huân chương Kháng chiến hạng III
Huân chương Hữu nghị làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia
Huy chương Vì sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân
08 Bằng khen trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu (1968–2020)
Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng
Năm 2005, chị nghỉ hưu sau 38 năm công tác, nhưng vẫn tích cực tham gia các hoạt động địa phương trong Chi hội Cựu Chiến binh Khóm 2, phường Phước Hậu. Với vai trò hội viên gương mẫu, chị thường xuyên tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng, khơi dậy tinh thần yêu nước, ý thức tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ hôm nay.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, dù sức khỏe không còn như trước, nhưng đồng chí Lê Thị Hoa vẫn luôn giữ cho mình phong thái điềm đạm, nụ cười ấm áp và trái tim hướng về cộng đồng. Cuộc đời chị là minh chứng sống động cho lòng trung thành, sự kiên cường và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam – người đã đi qua chiến tranh, đi qua khó khăn mà vẫn giữ trọn nghĩa tình, son sắt với Đảng, với nhân dân.



