NGƯỜI NỮ NHÀ VĂN ĐI VÀO CHIẾN TRƯỜNG
Chiến tranh có những người cầm súng ra trận. Nhưng cũng có những người mang theo cây bút.
Dương Thị Xuân Quý là một trong những nữ nhà văn đã lựa chọn đi vào chiến trường để sống cùng bộ đội và nhân dân.
Sinh ra trong một gia đình trí thức, Xuân Quý có năng khiếu văn chương từ sớm. Chị làm báo, viết văn và từng có một cuộc sống ổn định ở miền Bắc.
Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị không muốn chỉ viết về chiến trường từ xa.
Chị quyết định vào chiến trường miền Nam.
Đối với một người phụ nữ, lựa chọn ấy không hề đơn giản.
Chiến trường không có điều kiện làm việc như ở hậu phương. Bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn và nguy hiểm luôn ở bên cạnh.
Nhưng Xuân Quý vẫn viết.
Chị ghi lại cuộc sống của những người dân vùng chiến tranh, những người lính và những người phụ nữ mà chị gặp trên đường.
Những trang viết ấy không chỉ có tiếng súng.
Trong đó còn có những mái nhà, những con người bình thường, những tình cảm rất đời thường giữa một vùng đất bị chiến tranh tàn phá.
Ngày 8/3/1969, Dương Thị Xuân Quý hy sinh tại Quảng Nam.
Chị ra đi khi tuổi đời còn trẻ, để lại chồng và con gái nhỏ ở hậu phương.
Sự hy sinh của chị khiến người ta nhớ đến một thế hệ trí thức trẻ đã lựa chọn đứng về phía cuộc chiến đấu của dân tộc bằng chính nghề nghiệp của mình.
Dương Thị Xuân Quý không cầm súng như người lính.
Vũ khí của chị là cây bút.
Nhưng để viết được những trang văn chân thực, chị đã phải đi qua chính những nơi bom đạn đang diễn ra.
Ngày nay, những tác phẩm và nhật ký của chị giúp thế hệ sau hiểu thêm về chiến tranh từ một góc nhìn rất khác: góc nhìn của một người phụ nữ, một người mẹ và một nhà văn.


