NGƯỜI NỮ PHÓNG VIÊN KHÔNG TRỞ VỀ
Nhân vật: Nhà văn, nhà báo Dương Thị Xuân Quý Địa bàn: Quảng Nam Thời kỳ: Kháng chiến chống Mỹ
Dương Thị Xuân Quý là một nhà văn, nhà báo. Trước khi vào chiến trường, bà đã có một gia đình nhỏ và một cô con gái.
Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, bà gửi con gái lại cho mẹ rồi lên đường vào chiến trường miền Nam.
Bà không đi với tư cách một người lính cầm súng.
Bà đi với tư cách một người cầm bút.
Tại chiến trường Khu 5, bà công tác ở Tạp chí Văn nghệ Giải phóng Trung Trung Bộ. Công việc của bà là đi vào thực tế, ghi lại cuộc sống và chiến đấu của quân dân, viết về những con người đang sống giữa bom đạn.
Nhưng chiến trường không có sự an toàn dành riêng cho người cầm bút.
Ngày 8/3/1969, trong một trận càn của quân Đại Hàn tại thôn Thi Thại, xã Xuyên Tân, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam, Dương Thị Xuân Quý hy sinh.
Bà mới 28 tuổi.
Điều khiến câu chuyện của bà trở nên đặc biệt là sự lựa chọn giữa tình mẫu tử và trách nhiệm với đất nước.
Trước khi đi, bà đã phải gửi đứa con nhỏ cho mẹ chăm sóc.
Đó chắc chắn không phải một quyết định dễ dàng.
Nhưng bà tin rằng những trang viết của mình cũng là một cách chiến đấu.
Bà không trở về.
Nhưng những tác phẩm và những trang viết bà để lại đã trở thành một phần của văn học thời chiến. Bảo tàng Văn học Việt Nam ghi nhận bà là nhà văn, phóng viên đã tình nguyện vào chiến trường và hy sinh năm 1969 tại Quảng Nam.
Câu chuyện của Dương Thị Xuân Quý nhắc chúng ta rằng chiến tranh không chỉ được kể bằng tiếng súng.
Có những người chiến đấu bằng ngòi bút.
Có những người dùng những trang giấy để lưu lại khuôn mặt, cuộc đời và khát vọng của một thế hệ.
Bài học cho tuổi trẻ:
Mỗi người có một cách cống hiến. Có người cầm súng, có người cầm bút, có người làm hậu cần, có người chăm sóc thương binh. Điều quan trọng là biết dùng khả năng của mình để tạo ra giá trị cho cộng đồng và đất nước.



