Người nữ quân y cõng thương binh qua rừng
Nguyễn Thị Huệ là một nữ thương binh từng làm công tác quân y trong chiến trường miền Nam. Câu chuyện của bà cho thấy phía sau mỗi trận đánh là một cuộc chiến khác: cuộc chiến giành lại sự sống cho những người bị thương.
Đầu tháng 1-1969, trong một trận chiến đấu chống địch càn quét vào căn cứ Trung ương Cục miền Nam, chiến sĩ Võ Văn Huỳnh bị thương nặng ở chân và bên sườn. Máu mất nhiều, ông không thể tự di chuyển.
Trong điều kiện máy bay địch hoạt động, bom đạn liên tục uy hiếp, Nguyễn Thị Huệ vẫn tìm cách tiếp cận người bị thương. Bà băng bó vết thương rồi cõng Võ Văn Huỳnh gần 2km đường rừng về Trạm Quân y Bộ Tham mưu Miền để phẫu thuật.
Đó không phải một con đường bình thường. Trong rừng chiến khu, mỗi tiếng máy bay hay tiếng pháo đều có thể báo hiệu một nguy hiểm mới. Nguyễn Thị Huệ phải vừa mang thương binh, vừa quan sát đường đi và tìm nơi ẩn nấp.
Có lúc máy bay gầm rú, bà phải đưa người bị thương vào bên gốc cây hoặc bờ đất để tránh bom đạn. Đến khi đưa được thương binh về trạm, người bà bê bết máu, kiệt sức vì đói và mệt.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Đêm 25-4-1969, một thương binh tên Nguyễn Văn Hải, quê tỉnh Mỹ Tho cũ, bị vỡ lá lách và mất rất nhiều máu. Trạm quân y lúc ấy không có máu dự trữ. Nguyễn Thị Huệ đã quyết định hiến máu của mình để cứu thương binh.
Một nữ quân y vừa cứu thương binh bằng đôi vai, vừa cứu họ bằng chính máu của mình.
Sau chiến tranh, bà trở thành thương binh nhưng vẫn tiếp tục cuộc sống bình dị và tham gia nhiều hoạt động giúp đỡ đồng đội, gia đình chính sách.
Bài học: Lòng nhân ái trong chiến tranh không phải điều xa xôi; đôi khi nó được thể hiện bằng việc một người sẵn sàng trao đi sức lực và cả máu của mình để cứu đồng đội.



