NGƯỜI NỮ QUÂN Y GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Câu chuyện kể về một nữ quân y trẻ tình nguyện lên đường phục vụ trong kháng chiến chống Mỹ. Giữa bom đạn ác liệt và điều kiện thiếu thốn nơi bệnh xá dã chiến, bà cùng đồng đội ngày đêm cứu chữa thương binh, vượt qua hiểm nguy để giành giật sự sống cho từng người lính. Qua những ký ức về sự hy sinh, tình đồng đội và niềm vui ngày đất nước thống nhất, câu chuyện khắc họa tinh thần quả cảm, lòng nhân ái của những người làm công tác quân y, đồng thời gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn và trách nhiệ
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Một thời hoa lửa – NGƯỜI NỮ QUÂN Y GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả: Trần Thị Bảo Ngọc
Đồng tác giả: Ban Thường Vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Thị Hạnh
Năm sinh : 1947
Quê quán : xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Đã hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi lần nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bà Nguyễn Thị Hạnh vẫn không quên những ngày làm nhiệm vụ tại một bệnh xá dã chiến trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1967, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bà tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm quân y. Công việc của bà là sơ cứu, chăm sóc thương binh và hỗ trợ các bác sĩ trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bệnh xá chỉ là những lán tre dựng giữa rừng sâu, thuốc men ít ỏi, dụng cụ y tế phải sử dụng hết sức tiết kiệm.
Có những ngày, thương binh được đưa về liên tục sau các trận đánh. Bà và đồng đội làm việc suốt đêm, nhiều khi không kịp ăn một bữa cơm trọn vẹn. Điều bà luôn ghi nhớ là tinh thần kiên cường của những người lính. Dù đau đớn vì vết thương, họ vẫn động viên nhau cố gắng, nhường phần thuốc và nước uống cho đồng đội nặng hơn.
Một đêm cuối năm 1972, bệnh xá bị máy bay đối phương phát hiện và ném bom. Sau khi đưa các thương binh xuống hầm trú ẩn an toàn, bà cùng đồng đội quay trở lại tìm kiếm những người còn mắc kẹt. Khói bụi mù mịt, tiếng bom vẫn vang dội, nhưng không ai chùn bước. Nhờ sự bình tĩnh và đoàn kết, toàn bộ thương binh đều được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả bệnh xá vỡ òa trong niềm vui. Bà lặng lẽ thắp nén hương tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh, bởi bà hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát.
Sau chiến tranh, bà trở về quê hương, tiếp tục công tác trong ngành y và tích cực tham gia các hoạt động tri ân người có công với cách mạng. Mỗi lần gặp gỡ học sinh, đoàn viên thanh niên, bà đều kể lại những ký ức năm xưa để nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương và đất nước



