Cựu chiến binh

Người nữ quân y không bao giờ quên tiếng gọi "Cứu tôi với!"

Đắk Lắk30/06/2026H Ngai Niê (xã Buôn Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Hạnh nhập ngũ năm 1970 sau khi hoàn thành khóa đào tạo y tá. Khi ấy bà mới 18 tuổi.

Trạm quân y nơi bà công tác chỉ là vài căn hầm lợp lá giữa rừng. Thuốc men thiếu thốn, bông băng phải giặt đi giặt lại nhiều lần.

Có đêm, thương binh được đưa về liên tục. Người thì gãy chân, người bị mảnh pháo găm đầy lưng, có chiến sĩ vừa được cáng vào vẫn nắm chặt khẩu súng trong tay.

Bà kể rằng điều ám ảnh nhất là tiếng gọi yếu ớt: "Đồng chí ơi... cứu tôi với..."

Tiếng gọi ấy đến nay vẫn còn vang trong ký ức.

Có hôm bà cùng các đồng đội thức trắng ba ngày liên tục để cứu thương binh. Khi xong việc, ai cũng ngủ gục ngay trên nền đất.

Sau chiến tranh, bà trở thành y sĩ tại địa phương. Mỗi khi nhìn thấy bệnh nhân khỏe mạnh ra viện, bà lại nhớ đến những đồng đội đã không thể trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nữ quân y không bao giờ quên tiếng gọi "Cứu tôi với!" | Câu chuyện thời hoa lửa