Người nữ quân y không lùi bước
Lời kể của một nữ quân nhân nhiều năm gắn bó với chiến trường, vừa làm công tác quân giới vừa làm quân y, đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ hiếm có.
Người nữ quân y không lùi bước
Bà Huỳnh Thị Mừng kể rằng khi tham gia cách mạng từ tuổi còn rất trẻ, bà chưa từng nghĩ mình sẽ gắn bó gần như cả tuổi xuân với công việc trong quân đội. Suốt những năm chiến tranh, bà làm nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ quân giới đến quân y, nơi nào tổ chức cần là bà có mặt. Theo lời bà, phụ nữ trong kháng chiến phải học cách cứng rắn rất nhanh, bởi hoàn cảnh không cho phép yếu mềm lâu.
Bà nhớ những ngày làm việc giữa điều kiện thiếu thốn, dụng cụ hạn chế, lại luôn phải di chuyển, tránh địch và đối phó với đủ loại hiểm nguy. Có lúc là chăm sóc thương binh, có lúc vận chuyển vật tư, có lúc lại phải lo chỗ trú ẩn cho đơn vị. Công việc nối tiếp công việc, vất vả chồng lên vất vả, nhưng điều bà giữ trong lòng là không được chùn bước. Bà nói người phụ nữ thời ấy không chỉ chịu đựng giỏi, mà còn rất biết hy sinh thầm lặng.
Khi kể lại, bà không nhấn nhiều vào chiến công mà vào tinh thần bền bỉ. Bà cho rằng có những đóng góp không ồn ào nhưng vô cùng cần thiết, và chính những công việc âm thầm ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của cả cuộc kháng chiến. Câu chuyện của bà vì thế làm hiện lên hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: kiên cường, nhẫn nại và luôn đứng vững trước mọi thử thách.



