NGƯỜI NỮ QUÂN Y TRONG HẦM PHẪU THUẬT
Trong chiến tranh, bên cạnh người lính cầm súng luôn có những người chiến đấu bằng một cách khác.
Họ cầm dao mổ.
Họ mang thuốc.
Họ băng bó vết thương.
Họ giành giật sự sống cho những người vừa trở về từ chiến trường.
Bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Toản là một trong những nữ quân y tiêu biểu của thế hệ ấy.
Trong những năm chiến tranh, bà làm công tác y tế trong quân đội và gắn bó với các chiến trường.
Đối với người làm quân y, không có ca trực nào thực sự bình thường.
Thương binh có thể đến bất cứ lúc nào.
Có những người bị thương nhẹ.
Có những người cần cấp cứu ngay.
Có những trường hợp bác sĩ phải quyết định rất nhanh trong điều kiện thiếu thuốc, thiếu dụng cụ và thiếu ánh sáng.
Một phòng phẫu thuật giữa chiến trường khác hoàn toàn bệnh viện hiện đại.
Không có những thiết bị đầy đủ.
Không có phòng ốc tiện nghi.
Có khi chỉ là một căn hầm.
Một chiếc bàn.
Một vài dụng cụ được giữ gìn cẩn thận.
Và một đội ngũ y bác sĩ luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Nguyễn Thị Ngọc Toản từng chứng kiến rất nhiều người lính trẻ.
Có người chỉ vừa hôm trước còn cười nói.
Ngày hôm sau đã được đưa vào trạm quân y.
Người bác sĩ phải tập trung vào chuyên môn.
Nhưng họ cũng là con người.
Sau mỗi ca cấp cứu, họ hiểu rằng người nằm trên bàn mổ có thể bằng tuổi con mình.
Có thể là người cùng quê.
Có thể là người vừa kể về mẹ trước lúc ra trận.
Những câu chuyện như vậy theo người bác sĩ suốt cuộc đời.
Một bác sĩ chiến trường không chỉ chữa bệnh.
Họ còn phải làm công tác tư tưởng.
Động viên người bị thương.
Giúp họ tin rằng mình sẽ trở về.
Có những thương binh sau khi bình phục lại trở về đơn vị.
Có người không thể tiếp tục chiến đấu.
Có người mãi mãi nằm lại.
Những người quân y đã chứng kiến tất cả.
Sau chiến tranh, nhiều người trong số họ tiếp tục làm nghề y.
Nhưng những ký ức về chiến trường không dễ mất đi.
Mỗi khi nhìn một bệnh nhân hôm nay được điều trị trong bệnh viện hiện đại, người từng làm quân y có thể nhớ tới những năm tháng mà một cuộn băng, một lọ thuốc, một chiếc kim tiêm cũng quý giá vô cùng.
Câu chuyện về bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Toản giúp chúng ta hiểu một điều:
Giữa chiến tranh, bảo vệ sự sống cũng là một cuộc chiến.
Những người thầy thuốc không đứng ở tuyến đầu với súng trên tay.
Nhưng họ đứng ở nơi mà sinh mạng của đồng đội phụ thuộc vào từng quyết định.
Và có những người đã dành cả tuổi trẻ để giữ lại sự sống cho người khác.



