Bài viết

NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG BÊN DÒNG TRƯỜNG SƠN

ồi ấy, Lự mới vừa bước sang tuổi 17. Cô gái nhỏ người, gầy nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng. Khi tuyến đường Trường Sơn cần lực lượng mở đường, Lự xin đi ngay dù mẹ khóc nhiều đêm. Công việc của đội là san hố bom, mở đường cho xe tải và bộ đội hành quân. Ban ngày nóng như đổ lửa, đất đá sạt xuống liên tục. Ban đêm, máy bay địch rình rập; hễ nghe tiếng còi báo động là cả đội lại lao ra hầm, rồi sáng hôm sau lại quay về hố bom chưa kịp lấp. Một lần, trong lúc san đường, Lự thấy một món kim loại s

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ồi ấy, Lự mới vừa bước sang tuổi 17. Cô gái nhỏ người, gầy nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng. Khi tuyến đường Trường Sơn cần lực lượng mở đường, Lự xin đi ngay dù mẹ khóc nhiều đêm.

Công việc của đội là san hố bom, mở đường cho xe tải và bộ đội hành quân. Ban ngày nóng như đổ lửa, đất đá sạt xuống liên tục. Ban đêm, máy bay địch rình rập; hễ nghe tiếng còi báo động là cả đội lại lao ra hầm, rồi sáng hôm sau lại quay về hố bom chưa kịp lấp.

Một lần, trong lúc san đường, Lự thấy một món kim loại sáng lên dưới đất — quả bom bi chưa nổ. Cô hét lên báo đồng đội tản ra, rồi chính mình ôm tấm áo mưa che lên để đánh dấu. Khi đội phá bom đến, một anh hỏi:

— “Em liều vậy để làm gì?”
Lự cười, dép râu dính đầy bùn:
— “Vì nếu em không đánh dấu, xe mình chạy lên thì sao?”

Sau chiến tranh, Lự trở về, tóc điểm bạc sớm, tay vẫn còn những vết chai cứng. Bà sống bình lặng trong căn nhà nhỏ gần dòng sông quê.

Năm 2025, khi đoàn viên huyện đến thăm, một bạn trẻ hỏi:
“Bác có sợ không, lúc đứng gần bom?”
Bà nhìn xa xăm:
“Sợ chứ. Nhưng tụi bác nghĩ: nếu mình không đứng đó thì đồng đội mình sẽ gặp nguy hiểm. Vậy là hết sợ.”

Câu nói đơn giản, nhưng làm cả đội thanh niên ngày hôm đó đứng lặng rất lâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn