Cựu Thanh niên xung phong

Người nữ thanh niên xung phong đứng giữa mưa bom giữ cọc tiêu cho đoàn xe qua đèo

Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã đứng giữa mưa bom giữ cọc tiêu dẫn đường để đoàn xe chi viện vượt qua đoạn đèo hiểm trở trong đêm.

Hà Tĩnh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn, những con đèo hiểm trở luôn là nơi xe vận tải gặp nhiều nguy hiểm nhất. Ban ngày bị máy bay đánh phá, ban đêm lại phải chạy trong bóng tối tuyệt đối để tránh bị phát hiện.

Bà Lê Thị Hạnh khi ấy mới 20 tuổi, là nữ thanh niên xung phong phụ trách tổ dẫn đường tại một đoạn đèo có vực sâu một bên, vách đá một bên.

Nhiệm vụ của bà và đồng đội là cắm cọc tiêu, phát tín hiệu và dẫn xe qua những đoạn cua nguy hiểm.

Một đêm mưa tầm tã, sau một đợt bom lớn, nhiều cọc tiêu bị hất văng.

Mặt đường bị đất đá phủ kín.

Một bên mép đường sạt lở, chỉ cần xe đi lệch là có thể lao xuống vực.

Nhưng đoàn xe chở đạn và thuốc men vẫn phải vượt qua ngay trong đêm.

Không thể chờ sáng.

Bà Hạnh cùng đồng đội lao ra giữa mưa gió dựng lại cọc tiêu.

Đúng lúc ấy, pháo sáng từ trên trời quét xuống.

Máy bay lại xuất hiện.

Bom nổ liên tiếp trên sườn đèo.

Một quả bom rơi gần làm đất đá vùi lấp một phần con đường.

Trong khói bụi, bà vẫn đứng nguyên vị trí, tay cầm đèn tín hiệu, hét thật to để từng chiếc xe bám đúng hướng.

Có lúc bánh xe chỉ cách mép vực chưa đầy gang tay.

Mưa lạnh buốt.

Đất đá liên tục bắn vào người.

Nhưng bà không rời vị trí.

Đến khi chiếc xe cuối cùng vượt qua an toàn, bà mới ngã quỵ vì kiệt sức.

Nhiều năm sau, các lái xe từng đi qua đoạn đèo ấy vẫn nhớ hình ảnh cô gái nhỏ đứng giữa mưa bom, ánh đèn trên tay chập chờn như một ngôi sao giữ đường cho đoàn xe ra trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nữ thanh niên xung phong đứng giữa mưa bom giữ cọc tiêu cho đoàn xe qua đèo | Câu chuyện thời hoa lửa