Người nữ thanh niên xung phong đứng giữa trọng điểm đánh dấu đường cho xe qua trong đêm
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã đứng giữa trọng điểm bom đạn, dùng đèn hiệu dẫn đường cho đoàn xe vận tải vượt qua trong đêm.
Năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn, có những đoạn đường được gọi là “trọng điểm lửa” – nơi ban ngày bom địch cày nát, ban đêm bộ đội và thanh niên xung phong lại lao ra san lấp, mở đường cho xe qua.
Bà Nguyễn Thị Hạnh khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, là nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông.
Công việc của bà không chỉ cuốc đất, lấp hố bom mà còn cầm đèn hiệu đứng ở những khúc cua nguy hiểm dẫn xe qua trong đêm.
Một đêm cuối mùa mưa, sau nhiều đợt đánh phá dữ dội, con đường qua một trọng điểm bị cày nát.
Nhiều hố bom sâu.
Một bên là vực.
Một bên là taluy đất vừa sạt.
Nhưng đoàn xe chở đạn phải qua ngay trong đêm.
Nếu chậm, chiến trường phía trước có thể thiếu đạn.
Đơn vị phân công bà Hạnh đứng ở đoạn cua nguy hiểm nhất, dùng đèn hiệu ra tín hiệu cho từng xe đi đúng hướng.
Đêm tối đen.
Mưa phùn.
Khói bom chưa tan.
Xe chạy trong chế độ tắt đèn.
Chỉ nhìn theo tín hiệu nhỏ phía trước.
Bà đứng giữa đoạn đường lầy lội, tay cầm đèn, chân ngập trong bùn.
Tiếng động cơ gầm lên từng đợt.
Có lúc máy bay địch bất ngờ quay lại.
Pháo sáng rực cả khu rừng.
Đồng đội gọi bà chạy xuống hầm.
Nhưng phía sau còn đoàn xe chưa qua hết.
Bà vẫn đứng đó.
Dùng ánh đèn nhỏ ra hiệu từng xe tránh hố bom, tránh mép vực.
Một chiếc xe suýt lao lệch bánh.
Bà lao tới đập tay vào thành xe, hét thật lớn chỉ hướng.
Chiếc xe kịp trở lại.
Đến gần sáng, đoàn xe cuối cùng vượt qua.
Bà ngồi phịch xuống bùn, hai tay run lên vì lạnh và kiệt sức.
Nhiều năm sau, bà nói giữa chiến tranh, có những đêm người ta chỉ cầm một ánh đèn nhỏ thôi, nhưng lại phải soi đường cho cả một đoàn xe mang theo sinh mạng của biết bao người phía trước.



