Cựu Thanh niên xung phong

Người nữ thanh niên xung phong giữ đường trong những đêm không ngủ

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong Hà Tĩnh bền bỉ làm nhiệm vụ giữa bom đạn, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Hà Tĩnh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Hồng, sinh năm 1956, tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi còn rất trẻ. Những năm tháng ấy, tuổi xuân của bà gắn liền với những con đường luôn bị bom đạn uy hiếp.

Bà kể, công việc của đơn vị là san lấp hố bom, sửa đường cho xe qua. Công việc lặp lại mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ nhẹ nhàng.

Có những đêm gần như không ngủ.

Vừa chợp mắt một chút, tiếng máy bay lại vang lên.

Bom lại rơi, đất đá lại tung lên.

Khi tiếng nổ vừa dứt, bà và đồng đội lại lao ra.

“Không ai bảo ai, cứ thế mà làm”, bà nói.

Những đêm làm việc dưới ánh pháo sáng là ký ức không thể quên.

Ánh sáng lóe lên, tất cả nằm rạp xuống. Khi bóng tối trở lại, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở.

Có lần, một quả bom rơi rất gần, sức ép khiến bà ngã xuống.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên bà làm là gọi tên đồng đội.

May mắn là vẫn còn nghe tiếng trả lời.

Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Có những người đã mãi mãi nằm lại bên con đường.

Sau chiến tranh, trở về cuộc sống đời thường, bà vẫn giữ sự giản dị và bền bỉ.

Mỗi lần đi qua những con đường bằng phẳng hôm nay, bà lại nhớ về những đêm không ngủ năm xưa.

Đó là quãng đời mà bà không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn