Người nữ thanh niên xung phong giữ ngọn đèn ở Ngã ba Đồng Lộc
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ soi đèn dẫn đường cho đoàn xe vượt qua Ngã ba Đồng Lộc trong những đêm mưa bom ác liệt.
Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất miền Bắc. Ban ngày, bom cày nát từng mét đất. Ban đêm, lực lượng thanh niên xung phong lại lao ra san lấp hố bom, mở đường cho xe tiếp viện vào miền Nam.
Bà Võ Thị Hạnh khi ấy mới 17 tuổi. Công việc của bà đặc biệt nguy hiểm: cầm đèn tín hiệu đứng ở những khúc cua hẹp để hướng dẫn các đoàn xe đi trong bóng tối tuyệt đối nhằm tránh máy bay phát hiện.
Một đêm tháng 7, mưa như trút nước. Đường trơn lầy, hố bom nối tiếp nhau. Đoàn xe chở đạn và lương thực dài hàng cây số đang chờ tín hiệu qua ngã ba.
Đúng lúc đó, máy bay Mỹ quay lại ném bom.
Mọi người lao xuống hầm trú ẩn.
Nhưng bà Hạnh phát hiện một xe tải mất phương hướng, đang lao gần mép vực do tài xế không nhìn rõ đường.
Nếu chiếc xe rơi xuống vực, toàn bộ đoàn phía sau sẽ bị tắc nghẽn.
Bất chấp bom nổ, bà cầm đèn lao ra giữa đường, đứng chắn trước đầu xe ra hiệu dừng lại.
Một quả bom nổ gần khiến sức ép hất bà ngã xuống mương.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên bà hỏi là đoàn xe đã đi qua chưa.
Nghe tin toàn bộ xe an toàn, bà bật khóc vì nhẹ nhõm.
Nhiều năm sau, một cựu lái xe tìm gặp bà và nói:
“Ngọn đèn nhỏ của chị năm ấy đã cứu cả đoàn xe của chúng tôi.”



