Người nữ thanh niên xung phong giữ nồi cháo cho thương binh giữa tuyến lửa
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong vừa phục vụ quân y vừa giữ nồi cháo cứu đói cho thương binh giữa những ngày bom đạn ác liệt trên Trường Sơn.
Năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn, ngoài những đơn vị vận tải và chiến đấu, còn có những trạm quân y dã chiến ngày đêm cứu chữa thương binh từ các mặt trận chuyển về. Ở đó, không chỉ thiếu thuốc men mà cả bát cháo nóng cũng trở thành thứ quý hơn vàng.
Bà Võ Thị Hòa khi ấy mới 19 tuổi, là nữ thanh niên xung phong phục vụ tại một trạm quân y giữa rừng sâu.
Công việc của bà là nấu ăn, tiếp nước, giặt băng và chăm sóc thương binh.
Một buổi chiều, sau một trận đánh lớn, hàng chục thương binh được cáng về trạm trong tình trạng kiệt sức.
Nhiều người mất máu.
Nhiều người sốt cao.
Bác sĩ yêu cầu phải có cháo nóng ngay để cứu sức cho những người còn tỉnh.
Bà Hòa cùng đồng đội nhóm bếp nấu một nồi cháo lớn.
Đúng lúc cháo vừa gần chín, còi báo động vang lên.
Máy bay địch xuất hiện.
Bom bắt đầu trút xuống khu vực quanh trạm.
Mọi người phải lao xuống hầm trú ẩn.
Nhưng nồi cháo đang đặt trên bếp giữa khoảng trống.
Nếu bỏ mặc, bom hoặc đất đá có thể làm đổ, thương binh sẽ không còn gì ăn.
Bà Hòa lao ngược ra ngoài.
Bom nổ rung mặt đất.
Đất đá văng tung tóe.
Cô gái nhỏ dùng tấm tăng che nồi cháo, cố kéo nó vào mép hầm.
Một mảnh đất đá rơi trúng vai khiến bà ngã dúi xuống.
Nhưng bà vẫn ôm chặt quai nồi.
Khi bom dứt, nồi cháo vẫn còn nguyên.
Tối hôm đó, từng bát cháo nóng được đưa tới thương binh.
Một người lính trẻ run run cầm bát cháo, nước mắt chảy xuống mà nói:
“Giữa bom đạn… được ăn bát cháo ni… như được về nhà.”
Nhiều năm sau, bà Hòa bảo mình không nhớ hết những trận bom năm ấy, nhưng vẫn nhớ rất rõ mùi cháo nóng bốc lên giữa rừng – mùi của sự sống giữa chiến tranh.



