Người nữ thanh niên xung phong giữ tuyến đường sống tại Đồng Lộc
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong Hà Tĩnh đã kiên cường bám trụ, san lấp hố bom để giữ thông tuyến đường chiến lược.
Bà Hồ Thị Nga, sinh năm 1953, là một trong những nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – nơi được gọi là “tọa độ lửa” của Hà Tĩnh trong những năm 1972.
Bà kể, mỗi ngày ở Đồng Lộc đều bắt đầu bằng tiếng bom và kết thúc cũng bằng tiếng bom. Đất đá bị cày xới liên tục, hố bom nối tiếp hố bom, tưởng chừng không thể đi lại.
Nhưng tuyến đường ấy không được phép tắc.
Ngay khi bom vừa dứt, bà cùng đồng đội lại lao ra. Người cuốc, người xẻng, người gánh đất, tất cả làm việc trong khẩn trương và im lặng.
Bà nhớ nhất những đêm làm đường trong ánh pháo sáng. Mỗi khi ánh sáng lóe lên, mọi người phải dừng lại, nằm sát xuống đất. Khi tối trở lại, lại tiếp tục công việc.
Có những lúc đang làm thì bom quay lại. Mọi người chạy tìm chỗ trú, nhưng khi yên, lại quay ra đường ngay.
Bà nghẹn ngào khi nhắc đến những đồng đội đã không còn. Có người vừa trò chuyện xong, chỉ sau một loạt bom đã mãi mãi nằm lại.
Nỗi đau ấy không làm họ chùn bước, mà càng khiến họ quyết tâm hơn.
Bà nói, mỗi nhát cuốc xuống đất không chỉ là lấp hố bom, mà là giữ cho dòng xe chi viện không bị ngắt quãng.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Đồng Lộc, bà vẫn thấy như nghe tiếng gọi nhau giữa đêm, tiếng cuốc chạm vào đất, và cả những ký ức không thể nào quên.



