Người nữ thanh niên xung phong gùi gạo xuyên đêm qua trọng điểm đánh phá
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã cùng đồng đội gùi lương thực xuyên đêm qua khu vực bị đánh phá ác liệt để tiếp tế cho đơn vị phía trước.
Năm 1973, việc vận chuyển lương thực trên tuyến Trường Sơn gặp vô vàn khó khăn.
Nhiều đoạn đường bị bom cày xới liên tục khiến xe cơ giới không thể đi qua.
Trong những trường hợp ấy, thanh niên xung phong phải dùng sức người để đưa hàng tới nơi cần thiết.
Bà Lê Thị Xuân khi đó mới mười tám tuổi.
Dáng người nhỏ bé nhưng luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Một đêm, đơn vị nhận lệnh chuyển gấp gạo tới một trạm hậu cần phía trước đang thiếu lương thực.
Con đường phải đi qua là một trọng điểm thường xuyên bị máy bay đánh phá.
Để tránh bị phát hiện, mọi người chỉ hành quân vào ban đêm.
Mỗi người mang trên lưng một bao gạo nặng hàng chục kilôgam.
Đường rừng tối đen.
Nhiều đoạn chỉ đủ một người đi.
Sau những cơn mưa, đất nhão bám đầy dép.
Có lúc bà Xuân trượt chân ngã xuống dốc.
Bao gạo trên lưng ướt sũng bùn đất.
Nhưng bà lại đứng dậy, phủi sơ rồi tiếp tục bước đi.
Đến gần nửa đêm, cả đoàn nghe tiếng máy bay vọng lại từ xa.
Mọi người nhanh chóng ẩn nấp dưới tán cây.
Khi nguy hiểm qua đi, hành trình lại tiếp tục.
Đến rạng sáng, số gạo được bàn giao đầy đủ cho đơn vị nhận hàng.
Nhìn những bao gạo xếp gọn trong kho, ai cũng cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Nhiều năm sau, bà Xuân kể rằng điều khiến bà nhớ nhất không phải là những đoạn đường gian nan, mà là niềm vui khi biết những hạt gạo mình mang tới đã góp phần tiếp sức cho bộ đội nơi tiền tuyến.



