Người nữ thanh niên xung phong gùi thương binh vượt trọng điểm Đồng Lộc trong đêm
Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã một mình gùi thương binh vượt qua trọng điểm bom đạn Đồng Lộc trong một đêm mưa lửa.
Những năm 1968–1972, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất miền Bắc. Ngày cũng như đêm, bom đạn trút xuống nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Bà Trần Thị Hương khi ấy mới ngoài 18 tuổi, là nữ thanh niên xung phong thuộc lực lượng làm nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm.
Cuộc sống của những cô gái tuổi đôi mươi ở Đồng Lộc luôn sát bên cái chết.
Ban ngày đào đất lấp đường.
Ban đêm cầm đèn tín hiệu dẫn xe.
Có hôm vừa lấp xong một hố bom thì quả bom khác lại rơi xuống.
Một đêm cuối năm 1970, sau một đợt ném bom dữ dội, đơn vị phát hiện một chiến sĩ lái xe bị thương nặng mắc kẹt ở mép đường.
Người anh bê bết máu, chân bị thương sâu, không thể tự đi.
Khu vực ấy vẫn có nguy cơ bom nổ chậm.
Nhiều người đề nghị chờ trời sáng để đưa thương binh đi.
Nhưng bác sĩ nói nếu chậm vài giờ, người lính có thể không qua khỏi.
Bà Hương lập tức tình nguyện.
Trong màn đêm mưa lạnh, cô gái nhỏ dùng tấm tăng quân dụng buộc người thương binh lên lưng rồi lần theo con đường mòn qua khu vực đầy hố bom.
Đất trơn nhão.
Có lúc bà trượt ngã cả người lẫn thương binh xuống bùn.
Bom sáng thỉnh thoảng quét ngang khiến cả hai phải nằm ép xuống đất.
Người thương binh đau quá chỉ biết cắn chặt môi để không kêu thành tiếng.
Suốt quãng đường gần ba cây số, bà vừa đi vừa động viên:
“Anh ráng lên, sắp tới rồi.”
Khi tới trạm quân y, vai bà rớm máu vì dây tăng siết chặt.
Người thương binh được cứu sống.
Nhiều năm sau, người lính ấy tìm về gặp bà, mang theo con trai của mình.
Anh nói nếu không có đêm hôm đó, mình đã nằm lại ở Đồng Lộc.
Bà Hương chỉ cười hiền, bảo rằng giữa tọa độ lửa năm ấy, cứu được một người sống là niềm vui lớn hơn mọi huân chương.



