NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG
Đối với bà Lê Thị Mai, ký ức về những năm tháng thanh xuân trên tuyến đường Trường Sơn chưa bao giờ phai nhạt. Đó là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Một thời hoa lửa – NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG
Tác giả: Lê Thị Thu Vân
Đồng tác giả: Ban Thường Vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Thị Mai
Năm sinh : 1951
Quê quán : xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Đối với bà Lê Thị Mai, ký ức về những năm tháng thanh xuân trên tuyến đường Trường Sơn chưa bao giờ phai nhạt. Đó là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời.
Năm 1970, vừa tròn mười chín tuổi, bà viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Xa gia đình, xa mái trường và những ước mơ còn dang dở, bà cùng hàng trăm thanh niên khác lên đường với mong muốn góp một phần sức lực cho cuộc kháng chiến.
Nhiệm vụ của đội là san lấp hố bom, sửa đường, bắc cầu tạm và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải. Công việc thường bắt đầu ngay sau mỗi trận ném bom. Khi tiếng máy bay vừa khuất, mọi người lại nhanh chóng có mặt trên mặt đường với cuốc, xẻng và quang gánh. Ai cũng hiểu rằng nếu con đường bị ách tắc, việc chi viện cho tiền tuyến sẽ bị chậm trễ.
Có những hôm trời mưa như trút nước, đất đỏ bám kín quần áo, đôi chân lún sâu trong bùn. Mọi người vẫn kiên trì xúc từng xẻng đất, chuyển từng tảng đá để con đường sớm được thông. Những bàn tay rớm máu vì lao động nặng nhọc nhưng không một ai than phiền.
Một đêm, khi cả đội đang sửa một đoạn đường bị bom cày xới, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Mọi người lập tức tản vào hầm trú ẩn. Chỉ ít phút sau, mặt đường lại bị bom đánh thêm nhiều hố lớn. Đợi máy bay rời đi, cả đội tiếp tục trở ra làm việc. Có người vừa cười vừa nói: “Đường còn chưa thông thì mình còn chưa được nghỉ.” Câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực để mọi người cùng nhau vượt qua gian khó.
Trong những ngày thiếu thốn, bữa cơm chỉ có ít gạo, rau rừng và muối vừng. Dẫu vậy, tiếng hát vẫn vang lên mỗi buổi tối bên bếp lửa. Những bài hát về quê hương, về ngày chiến thắng đã tiếp thêm niềm tin để họ bước tiếp.
Mùa xuân năm 1975, khi những đoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía Nam trên những con đường mà chính tay mình góp sức gìn giữ, bà Mai cảm thấy mọi vất vả đều được đền đáp. Đến ngày đất nước thống nhất, cả đơn vị ôm nhau trong niềm vui xen lẫn những giọt nước mắt nhớ về những đồng đội đã không kịp trở về.
Sau chiến tranh, bà trở lại quê hương, lập gia đình và gắn bó với công tác xã hội. Mỗi dịp gặp gỡ học sinh, đoàn viên thanh niên, bà luôn kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết trên tuyến lửa Trường Sơn. Bà mong các bạn trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự cống hiến của nhiều thế hệ.
Đối với bà, những con đường năm xưa không chỉ nối liền hai miền đất nước, mà còn là biểu tượng của ý chí, lòng đoàn kết và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.



