Người nữ thanh niên xung phong mở đường trong mưa bom
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, khi những trận bom liên tục trút xuống các tuyến giao thông huyết mạch, nữ thanh niên xung phong Ngô Thị Tuyển đã cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Hình ảnh cô gái nhỏ bé nhưng mang trên vai khối lượng đất đá nặng gấp nhiều lần trọng lượng cơ thể đã trở thành biểu tượng của ý chí và sức mạnh tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.
Những năm 1965 - 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Các tuyến giao thông chiến lược ở miền Bắc trở thành mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ nhằm cắt đứt nguồn chi viện cho chiến trường miền Nam.
Tại tỉnh Thanh Hóa, đặc biệt là khu vực cầu Hàm Rồng, tiếng bom đạn gần như không lúc nào ngơi nghỉ. Sau mỗi trận đánh phá, mặt đường bị cày xới, hố bom xuất hiện dày đặc, giao thông bị chia cắt. Trong hoàn cảnh đó, hàng nghìn thanh niên xung phong đã tình nguyện bám đường, bám cầu, giữ vững mạch máu giao thông.
Trong đội hình thanh niên xung phong năm ấy có cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển. Dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng cô luôn là người xung phong nhận những phần việc khó khăn nhất.
Theo lời kể của đồng đội, mỗi khi còi báo động vừa dứt, mọi người lập tức lao ra mặt đường để khắc phục hậu quả bom đạn. Không ai biết trận không kích tiếp theo sẽ diễn ra lúc nào. Thời gian để sửa đường đôi khi chỉ tính bằng phút. Nếu chậm trễ, đoàn xe vận tải chở lương thực, thuốc men và vũ khí cho chiến trường có thể bị ách tắc.
Trong một lần làm nhiệm vụ, một hố bom lớn xuất hiện ngay trên tuyến đường trọng điểm. Để kịp cho đoàn xe hành quân trong đêm, các thanh niên xung phong phải nhanh chóng san lấp mặt đường. Giữa khói bụi và mùi thuốc súng còn chưa tan hết, Ngô Thị Tuyển liên tục gánh đất đá đổ xuống hố bom.
Điều khiến mọi người kinh ngạc là cô có thể mang khối lượng đất đá nặng hơn rất nhiều so với trọng lượng cơ thể mình. Nhiều người chứng kiến kể lại rằng cô gánh từng đôi sọt đất đầy ắp, bước đi thoăn thoắt giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Có những ngày làm việc suốt từ sáng đến khuya, quần áo ướt đẫm mồ hôi, bàn tay rớm máu vì cuốc xẻng, nhưng cô chưa bao giờ than vãn. Đối với Ngô Thị Tuyển và đồng đội, điều quan trọng nhất là giữ cho con đường luôn thông suốt.
Không chỉ đối mặt với bom đạn, lực lượng thanh niên xung phong còn phải chịu đựng thiếu thốn về lương thực, thuốc men và điều kiện sinh hoạt. Những bữa cơm vội bên hầm trú ẩn, những đêm ngủ giữa rừng hay dưới chân cầu đã trở thành ký ức không thể nào quên của thế hệ thanh niên thời chiến.
Một lần khác, sau trận ném bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị phá hủy nghiêm trọng. Khi một số đồng đội còn chưa kịp hoàn hồn sau đợt không kích, Ngô Thị Tuyển đã là người đầu tiên chạy lên mặt đường kiểm tra tình hình. Hành động dũng cảm ấy đã tiếp thêm tinh thần cho cả đơn vị, giúp mọi người nhanh chóng quay lại công việc.
Nhờ sự kiên cường của những người như Ngô Thị Tuyển, hàng nghìn chuyến xe vẫn vượt qua được các trọng điểm đánh phá để chi viện cho chiến trường miền Nam. Những con đường tưởng chừng bị cắt đứt đã được nối lại bằng mồ hôi, máu và lòng quả cảm của tuổi trẻ Việt Nam.
Sau chiến tranh, nhắc lại những năm tháng ấy, bà luôn cho rằng mình chỉ là một trong rất nhiều thanh niên xung phong đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước. Tuy nhiên, trong lòng đồng đội và Nhân dân, hình ảnh người nữ thanh niên xung phong ngày đêm mở đường dưới mưa bom đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện về Ngô Thị Tuyển cho thấy sức mạnh phi thường của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, những thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi đã không quản hiểm nguy để bảo vệ tuyến đường chi viện cho tiền tuyến.
Hôm nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn nhưng vẫn cần giữ vững tinh thần xung kích, dám nghĩ, dám làm, sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng và quê hương. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa của những người đi trước trong thời hoa lửa.



