NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta thường nhớ tới mười cô gái thanh niên xung phong đã hy sinh trong một ngày tháng 7 năm 1968.
Trong số họ có Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552.
Chị sinh năm 1944 tại Hà Tĩnh.
Khi đất nước đang trong những năm chiến tranh khốc liệt, nhiều thanh niên đã tình nguyện lên đường.
Họ không nhất thiết phải là những người lính cầm súng.
Có người làm công binh.
Có người vận tải.
Có người làm nhiệm vụ mở đường.
Có người sửa đường dưới bom đạn.
Võ Thị Tần cùng các đồng đội làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc.
Đây là một vị trí đặc biệt quan trọng trên tuyến đường vận chuyển từ miền Bắc vào chiến trường.
Máy bay đánh phá thường xuyên.
Mặt đường vừa sửa xong có thể lại bị bom phá hỏng.
Những cô gái thanh niên xung phong phải nhanh chóng san lấp hố bom để xe có thể tiếp tục đi qua.
Công việc tưởng như đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm.
Một quả bom vừa nổ.
Khói chưa tan.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.
Có những ngày, các cô làm việc nhiều giờ dưới trời nắng.
Có những đêm, tiếng máy bay khiến mọi người phải tìm nơi trú ẩn.
Nhưng khi đường bị đánh phá, họ lại bước ra.
Võ Thị Tần khi ấy mới 24 tuổi.
Một cô gái trẻ nhưng đã là người chị, người đội trưởng của những cô gái trong tiểu đội.
Ngày 24/7/1968, một trận bom đánh xuống khu vực Ngã ba Đồng Lộc.
Mười cô gái trong Tiểu đội 4 hy sinh.
Võ Thị Tần và chín đồng đội nằm lại nơi đây.
Sau chiến tranh, câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc trở thành một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam.
Người ta tìm thấy những kỷ vật nhỏ bé của các chị.
Có thể là chiếc lược.
Một lá thư.
Một vật dụng cá nhân.
Những thứ rất bình thường.
Nhưng khi đặt cạnh một người đã hy sinh, chúng trở thành những chứng nhân của thời gian.
Người dân đến Đồng Lộc hôm nay thường đứng rất lâu trước khu mộ mười cô gái.
Có những đoàn học sinh đến thắp hương.
Có những bạn trẻ lần đầu nghe kể về cuộc đời các chị.
Và có lẽ điều khiến người ta xúc động nhất là các chị đều còn rất trẻ.
Họ cũng từng mong có một mái nhà.
Một gia đình.
Một cuộc sống bình thường.
Nhưng chiến tranh đã khiến họ chọn con đường khác.
Võ Thị Tần và chín cô gái Đồng Lộc không trực tiếp tạo nên những chiến thắng lớn trên chiến trường.
Công việc của họ là giữ cho con đường được thông.
Nhưng chính những con đường ấy đã đưa người và vũ khí vào chiến trường.
Vì vậy, mỗi hố bom được lấp, mỗi đoạn đường được thông là một phần của cuộc chiến.
Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc xanh hơn, bình yên hơn.
Nhưng nơi ấy vẫn lưu giữ câu chuyện về những cô gái tuổi đôi mươi.
Một câu chuyện về tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.



