Người nữ thanh niên xung phong trên đường 20 Quyết Thắng
Ngày tôi vào Trường Sơn, mẹ khóc rất nhiều.
Bà nắm chặt tay tôi hỏi:
“Con gái đi nơi bom đạn có sợ không?”
Tôi cười:
“Sợ chứ mẹ. Nhưng ai cũng sợ mà vẫn phải đi.”
Đơn vị tôi làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên đường 20 Quyết Thắng.
Bom đánh ban ngày.
Ban đêm chúng tôi lại ra đường làm việc.
Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì tiếng máy bay lại ù ù kéo tới.
Tất cả lao xuống hầm trú ẩn.
Đất đá tung mù trời.
Rồi khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại bò lên làm tiếp.
Tôi nhớ nhất những đêm trăng sáng.
Con đường trắng lóa dưới ánh trăng và khói bom. Anh em thanh niên xung phong vừa cuốc đất vừa hát cho đỡ sợ.
Có chị vừa hát vừa khóc vì nhớ nhà.
Có người sốt rét run cầm cập vẫn không chịu nghỉ.
Tuổi trẻ của chúng tôi năm ấy đi qua bằng bụi đỏ Trường Sơn và tiếng cuốc xẻng giữa đêm.
Một lần bom rơi rất gần.
Đất đá phủ kín cả người tôi.
Lúc bò lên được khỏi hố, việc đầu tiên tôi làm là tìm xem đồng đội còn đủ không.
May mắn hôm ấy tất cả đều sống.
Đêm xuống, cả đội ngồi quanh bếp lửa.
Một chị lớn tuổi hơn nhìn tôi rồi cười:
“Hảo này, sau này hòa bình chắc em nhớ Trường Sơn lắm.”
Tôi lắc đầu:
“Ai lại nhớ nơi khổ thế.”
Nhưng rồi nhiều năm sau, tôi mới hiểu chị nói đúng.
Có những nơi càng gian khổ, con người ta lại càng nhớ sâu trong lòng.



