Người nữ Thanh niên xung phong trên tuyến Đập Trấm – Ký ức không phai của bà Thái Thị Cam
lớn lên trong những năm tháng quê hương Quảng Trị chìm trong khói lửa chiến tranh, bà Thái Thị Cam sớm chứng kiến sự tàn khốc của bom đạn và những mất mát mà chiến tranh gây ra cho biết bao gia đình. Chính tình yêu quê hương, lòng căm thù giặc và khát vọng độc lập đã thôi thúc người thiếu nữ năm ấy tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trên mảnh đất Gio Linh anh hùng, vẫn còn đó những con người mang trong mình ký ức của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Họ không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng đã góp sức bằng mồ hôi, tuổi trẻ và cả sự hy sinh thầm lặng để giữ vững mạch máu giao thông phục vụ chiến trường. Cựu Thanh niên xung phong Thái Thị Cam, ở thôn Cẩm Khê, xã Gio Linh, là một trong những người như thế.
Sinh năm 1951, lớn lên trong những năm tháng quê hương Quảng Trị chìm trong khói lửa chiến tranh, bà Thái Thị Cam sớm chứng kiến sự tàn khốc của bom đạn và những mất mát mà chiến tranh gây ra cho biết bao gia đình. Chính tình yêu quê hương, lòng căm thù giặc và khát vọng độc lập đã thôi thúc người thiếu nữ năm ấy tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Từ năm 1973 đến năm 1975, bà được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến Đập Trấm – một địa bàn có ý nghĩa quan trọng trong việc bảo đảm giao thông, phục vụ vận chuyển lực lượng, lương thực, vũ khí và các nhu yếu phẩm cho chiến trường trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nhiệm vụ của bà cùng đồng đội là mở đường, sửa chữa những đoạn đường bị bom đạn cày xới, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt để các đoàn xe và lực lượng làm nhiệm vụ có thể di chuyển an toàn. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Mỗi khi tiếng bom vừa ngớt, những đội viên Thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt trên tuyến đường để khắc phục hư hỏng, chạy đua với thời gian nhằm giữ cho mạch máu giao thông không bị gián đoạn.
Những ngày tháng ấy là chuỗi ký ức không thể nào quên. Giữa mưa nắng khắc nghiệt, giữa khói bụi và dấu tích chiến tranh, những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đã sống với tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên". Họ gác lại tuổi trẻ riêng tư để góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.
Đối với bà Thái Thị Cam, khoảng thời gian hai năm trong lực lượng Thanh niên xung phong tuy không dài nhưng đã trở thành quãng đời đẹp và đáng tự hào nhất. Đó là những ngày tháng được sát cánh cùng đồng đội, cùng nhau vượt qua gian khổ, hoàn thành nhiệm vụ được giao với niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Mùa xuân năm 1975, khi non sông thu về một mối, những người Thanh niên xung phong trên tuyến Đập Trấm cũng hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Họ trở về quê hương, mang theo những ký ức không thể phai mờ về một thời tuổi trẻ cống hiến.
Sau chiến tranh, bà Thái Thị Cam trở về xây dựng cuộc sống mới, cần cù lao động, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Hiện nay, bà đang sinh sống tại thôn Cẩm Khê, xã Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Dù tuổi đã cao, bà vẫn luôn là tấm gương sáng về tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó và phẩm chất của người cựu Thanh niên xung phong.
Mỗi lần nhắc lại những năm tháng trên tuyến Đập Trấm, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó không chỉ là ký ức của riêng một con người mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Những con đường hôm nay bình yên, những đoàn xe nối dài trên quê hương thống nhất đều có phần đóng góp âm thầm của những người Thanh niên xung phong năm xưa.
Lịch sử sẽ luôn ghi nhớ những cống hiến của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam. Và trong dòng chảy lịch sử ấy, bà Thái Thị Cam là một bông hoa bình dị nhưng bền bỉ tỏa hương, góp phần viết nên bản anh hùng ca của tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Hôm nay, câu chuyện của bà không chỉ là lời nhắc nhớ về những năm tháng gian lao mà còn là nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ tiếp tục gìn giữ truyền thống yêu nước, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước, xứng đáng với sự hy sinh và cống hiến của lớp người đi trước.



