Người nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa
Câu chuyện về cô gái thanh niên xung phong Võ Thị Mai làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1968, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Võ Thị Mai vừa tròn mười chín tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Cô gái nhỏ quê Quảng Bình ngày ấy nổi tiếng gan dạ. Công việc của Mai và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải ra tiền tuyến.
Bác Lê Văn Bình – đồng đội của Mai kể lại:
“Bom vừa dứt là Mai lao ra đường trước tiên. Có hôm đất đá còn nóng bỏng, khói bom chưa tan mà con bé đã cầm cuốc xẻng làm việc.”
Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đội phải thức trắng để đảm bảo tuyến đường không bị gián đoạn. Mai thường hát để động viên mọi người.
Tiếng hát của cô vang lên giữa núi rừng:
‘Đường Trường Sơn xe anh qua…’
Ai nghe cũng thấy lòng mình ấm lại.
Một lần, đoàn xe vận tải đang chuẩn bị qua trọng điểm thì máy bay địch xuất hiện. Bom nổ liên tiếp khiến cây đổ chắn ngang đường.
Mai cùng đồng đội lao ra dọn đường trong mưa bom.
Bác Bình nghẹn ngào kể:
“Lúc đó Mai nói với chúng tôi rằng: ‘Xe phải qua được, bộ đội ngoài mặt trận đang chờ.’”
Đêm hôm ấy, đoàn xe an toàn vượt qua.
Nhưng vài ngày sau, trong một trận bom khác, Mai đã anh dũng hy sinh khi đang cứu thương cho đồng đội.
Sự ra đi của cô khiến cả đơn vị lặng đi.
Sau chiến tranh, bác Bình trở về quê hương. Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến Mai, giọng bác vẫn run run.
Bác nói:
“Mai còn trẻ lắm. Nó chưa kịp sống cho riêng mình.”
Ngày nay, trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa đã mọc lên những con đường rộng lớn. Xe cộ đi lại nhộn nhịp. Nhưng với những cựu thanh niên xung phong, ký ức về đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.
Câu chuyện của Võ Thị Mai trở thành bài học lớn về lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.


