NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN LỬA
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bên cạnh những người lính cầm súng còn có những người con gái tuổi đôi mươi lặng lẽ trên những cung đường đầy bom đạn. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng lại góp phần giữ thông mạch máu giao thông, nối liền hậu phương với tiền tuyến bằng ý chí và sự kiên cường.
Người phụ nữ Lê Thị Mai năm ấy mới vừa tròn đôi mươi đã xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong. Cô rời quê nhà trong sự lo lắng của gia đình, mang theo trong tim niềm tin giản dị: được góp một phần nhỏ bé cho đất nước trong thời khắc gian khó nhất.
Cô được phân công làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho các đoàn xe vận tải ra tiền tuyến. Con đường ấy ngày nào cũng phải đối mặt với bom rơi đạn nổ. Có những hôm vừa san xong một hố bom thì ngay sau đó lại xuất hiện thêm hố mới. Công việc lặp đi lặp lại trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, nhưng không ai lùi bước.
Tiếng máy bay địch gầm rú trên bầu trời trở thành âm thanh quen thuộc. Mỗi khi có báo động, tất cả nhanh chóng tản ra, tìm nơi ẩn nấp, rồi lại tiếp tục công việc ngay khi bom vừa dứt. Đất đá, mồ hôi và cả nước mắt hòa lẫn vào nhau trên những tuyến đường nóng bỏng ấy.
Có những lần, cô Mai cùng đồng đội phải làm việc xuyên đêm. Ánh đèn dầu được che kín để tránh lộ vị trí, chỉ đủ soi từng nhát cuốc, từng viên đá được dời đi. Trong bóng tối, họ chỉ nhìn thấy nhau qua tiếng gọi và sự phối hợp nhịp nhàng.
Nhiều người đồng đội của cô đã không trở về sau những trận bom bất ngờ. Mỗi lần như vậy, nỗi đau lặng lẽ len vào từng ánh mắt, nhưng không ai cho phép mình dừng lại. Con đường phía trước vẫn cần được giữ thông, bởi phía sau là hàng vạn chiến sĩ đang chờ tiếp tế.
Cô Mai kể rằng, có những lúc kiệt sức, chỉ muốn ngã xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến nhiệm vụ, cô lại đứng dậy tiếp tục làm việc. Chính tinh thần ấy đã giúp cô vượt qua những tháng năm khốc liệt nhất của tuổi trẻ.
Sau chiến tranh, cô trở về quê nhà với những vết thương không dễ nhìn thấy. Nhưng trong trái tim cô, ký ức về tuyến đường năm ấy vẫn luôn sống động, như một phần không thể thiếu của cuộc đời.



