Bài viết

Người nữ thanh niên xung phong và lời hẹn ngày hòa bình

An Giang04/06/2026Ban truyền thông Đoàn trường Đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người nữ thanh niên xung phong và lời hẹn ngày hòa bình

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được sưu tầm từ hồi ký và lời kể của các cựu thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa vẫn luôn khiến nhiều người xúc động. Trong số đó, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, mở lối và phục vụ chiến trường là một phần ký ức không thể nào quên của dân tộc.

Qua những lời kể của các nhân chứng lịch sử, tôi được biết nhiều nữ thanh niên xung phong khi ấy chỉ mới mười tám, đôi mươi. Ở tuổi mà nhiều người đang ngồi trên ghế nhà trường hay mơ về tương lai, các chị đã khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện để lên đường phục vụ Tổ quốc.

Nhiệm vụ của họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Các chị tham gia san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, tải đạn, mở đường và bảo đảm giao thông trên những tuyến đường chiến lược. Có những đêm phải làm việc liên tục dưới ánh pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Một nữ thanh niên xung phong từng kể lại rằng điều khiến chị nhớ nhất không phải là những trận bom mà là tình đồng đội. Trong những năm tháng gian khổ ấy, mọi người luôn xem nhau như người thân trong gia đình. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng phần cơm ít ỏi và cùng động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.

Có lần, sau một trận bom lớn, đơn vị phải thức trắng đêm để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Dù ai cũng mệt mỏi nhưng không một người bỏ vị trí. Bởi họ hiểu rằng phía trước còn có những người lính đang chờ lương thực, thuốc men và đạn dược.

Trong cuốn sổ tay cũ được lưu giữ đến hôm nay, người nữ thanh niên xung phong ấy từng viết một dòng ngắn gọn: “Chúng tôi chỉ mong đất nước hòa bình để được trở về gặp gia đình.” Đó là ước mơ giản dị nhưng cũng là động lực giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất của chiến tranh.

Nhiều đồng đội của chị đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp thực hiện những dự định của tuổi thanh xuân nhưng đã góp phần làm nên nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay.

Thông qua Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, những câu chuyện của các nữ thanh niên xung phong tiếp tục được lan tỏa để thế hệ trẻ hiểu rằng phía sau những trang sử hào hùng là biết bao sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng cần biết trân trọng hơn những giá trị mà thế hệ đi trước đã để lại. Những lời hẹn ngày hòa bình năm ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành động lực giúp cả một thế hệ vượt qua bom đạn để viết nên những trang sử vẻ vang cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn