Người nữ thông tin giữa mưa bom Trường Sơn
Bác Lê Thị Minh nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn đôi mươi, được biên chế vào lực lượng thông tin liên lạc của Quân đội nhân dân Việt Nam. Bác công tác tại chiến trường Đường Trường Sơn – khu vực Quảng Bình, đảm nhiệm nhiệm vụ bảo đảm thông tin thông suốt cho các đơn vị vận tải và chiến đấu. Trong những năm cao điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác nhiều lần bám trụ giữa mưa bom, giữ vững đường dây liên lạc. Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ quân đội đến năm 1986, được tặng Huân
Đường Trường Sơn những năm cuối thập niên 1960 không chỉ là con đường vận tải, mà là nơi thử thách ý chí con người đến tận cùng. Bom đạn ngày đêm cày xới núi rừng, mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở liên miên. Trong hoàn cảnh ấy, giữa những người lính áo xanh phủ đầy bùn đất, có một nữ chiến sĩ thông tin nhỏ người nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng – đó là Lê Thị Minh.
Bác kể, ngày ấy nhiệm vụ của mình là mang cuộn dây, máy thông tin, bám theo các trạm trung chuyển để nối mạch liên lạc. “Bom đánh đứt dây như cắt chỉ,” bác nói, “mà hễ thông tin tắc là cả đoàn xe, cả đơn vị phía trước bị nguy hiểm.” Có những đêm, vừa nối xong mạch thì bom lại rơi, đất đá phủ kín, bác cùng đồng đội lại lần mò trong bóng tối, đào dây lên nối lại, không kịp nghĩ đến sợ hãi.
Người viết còn nhớ giọng bác chùng xuống khi kể về một lần bị bom vùi lấp. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ, nếu mình nằm lại thì ai sẽ nối dây cho anh em?” Bác tự đào mình lên, máu chảy trên trán, nhưng tay vẫn ôm chặt cuộn dây thông tin. Đó không phải là sự liều lĩnh, mà là bản năng của một người hiểu rằng phía sau đường dây ấy là sinh mệnh của biết bao đồng đội.
Chiến tranh qua đi, ký ức còn lại trong bác không phải là tiếng bom, mà là tiếng gọi nhau giữa rừng, là ánh đèn pin chớp tắt báo hiệu đã thông mạch. “Hạnh phúc nhất là nghe đầu dây bên kia trả lời,” bác mỉm cười, “lúc đó quên hết mệt.”



