NGƯỜI NỮ TÙ CÔN ĐẢO VÀ NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Sinh ra trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cô Nguyễn Thị Hà (bí danh Thu Hà), sinh năm 1951 tại ấp Phước Ngươn B, xã Long Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long (nay là ấp Phước Ngươn B, xã Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long), sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong bom đạn và mất mát.
Từ cô gái miền Tây đến người chiến sĩ kiên trung
Sinh ra trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cô Nguyễn Thị Hà (bí danh Thu Hà), sinh năm 1951 tại ấp Phước Ngươn B, xã Long Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long (nay là ấp Phước Ngươn B, xã Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long), sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong bom đạn và mất mát.
Tuổi thơ của cô không có nhiều ký ức bình yên. Những trận càn quét, những mái nhà cháy dở và sự hy sinh của đồng bào, đồng đội đã hun đúc trong cô gái nhỏ lòng yêu nước cùng ý chí tham gia cách mạng.
Năm 15 tuổi, khi nhiều thiếu nữ cùng trang lứa còn cắp sách đến trường, cô Hà đã lựa chọn dấn thân vào con đường cách mạng. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cô tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, giữ vai trò Phó Đội Thanh niên xung phong và Thủ quỹ kháng chiến.
Dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng cô đã tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí, chăm lo công tác hậu cần và bảo vệ các cơ sở cách mạng bí mật.
“Ngày đó gian khổ lắm, nhưng ai cũng chỉ có một suy nghĩ là làm sao để đất nước được hòa bình”, cô Hà nhớ lại.
Những tháng ngày nơi “địa ngục trần gian”
Năm 1970, khi mới 19 tuổi, cô Nguyễn Thị Hà bị địch bắt trong một lần hoạt động cách mạng và bị đày ra Côn Đảo.
Tại nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, người nữ chiến sĩ trẻ phải chịu nhiều hình thức tra tấn dã man nhằm ép khai báo thông tin về tổ chức cách mạng.
Những trận đòn roi, những ngày bị giam giữ trong điều kiện khắc nghiệt không thể khuất phục ý chí của cô gái miền Tây.
Cô kể:
“Có những lúc đau đến mức tưởng không thể vượt qua nổi, nhưng tôi luôn nghĩ nếu mình gục ngã thì sẽ phụ đồng đội, phụ quê hương.”
Chính niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã giúp cô vượt qua quãng thời gian tăm tối nơi lao tù.
Tiếp tục cống hiến sau ngày đất nước thống nhất
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, cô Nguyễn Thị Hà trở về quê hương và tiếp tục tham gia công tác Đoàn, phong trào thanh niên.
Từ người nữ chiến sĩ năm xưa, cô trở thành cán bộ Đoàn nhiệt huyết, từng giữ các chức vụ như Ủy viên Tỉnh Đoàn Vĩnh Long và Phó Bí thư Tỉnh Đoàn Vĩnh Long.
Đối với cô, chiến tranh có thể đã lùi xa nhưng nhiệm vụ giáo dục truyền thống yêu nước, lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ vẫn luôn là trách nhiệm quan trọng.
“Nếu thế hệ trẻ quên đi lịch sử thì những hy sinh của cha anh sẽ trở nên vô nghĩa”, cô chia sẻ.
Ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ
Hôm nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, cô Nguyễn Thị Hà vẫn giữ phong thái giản dị, gần gũi của người phụ nữ Nam Bộ. Trong từng câu chuyện kể về một thời hoa lửa, người nghe không chỉ cảm nhận được sự mất mát của chiến tranh mà còn thấy rõ tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Cuộc đời của cô là minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ.
Trước thế hệ trẻ hôm nay, cô luôn nhắn nhủ:
“Mỗi trang sử của dân tộc không chỉ được viết bằng máu của những người chiến sĩ, mà còn bằng nước mắt và tuổi xuân của biết bao người mẹ, người chị đã hy sinh cho Tổ quốc.”
Ngọn lửa kiên trung của người nữ tù Côn Đảo năm xưa vẫn đang tiếp tục được thắp sáng, trở thành nguồn động lực và niềm tự hào cho thế hệ trẻ hôm nay.



