Bài viết

Người nữ tự vệ và khát vọng thống nhất của cô giáo trẻ năm xưa

Lào Cai20/05/2026LƯƠNG MINH HIẾU2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng tới kỷ niệm 51 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tôi đã vô cùng xúc động khi được biết về câu chuyện của bà Lê Thị Hồng Hiệp – một người con ưu tú của mảnh đất Yên Bái, nguyên Chủ tịch Hội LHPN tỉnh và hiện là Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ phát triển bền vững cộng đồng các dân tộc miền núi SUDECOM. Cuộc đời bà chính là một đóa "Hoa Lửa" rực rỡ, đại diện cho ý chí và tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

1. Xếp bút nghiên, nghe theo tiếng gọi Tổ quốc

Năm 1972, khi miền Bắc đang sục sôi khí thế "tất cả cho tiền tuyến", cô gái trẻ Lê Thị Hồng Hiệp khi ấy đang là một giáo viên dạy vỡ lòng. Giữa tiếng giảng bài và sự bình yên của những lớp học vùng cao, bà đã nghe thấy tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Không chút do dự, ở tuổi 19 đầy hoài bão, bà tình nguyện đăng ký dự tuyển tân binh, sẵn sàng rời xa bục giảng để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh hy vọng.

Tháng 5/1972, bà có mặt trong đoàn nữ tân binh tỉnh Yên Bái đi tập kết tại Phú Bình (Thái Nguyên). Với sự nhiệt huyết và năng lực của mình, bà nhanh chóng được giao trọng trách phụ trách Tiểu đội 3, Đại đội 3, thuộc Sư đoàn 304B, Quân khu Việt Bắc.

2. Ngọn lửa căm thù và tấm lòng người chiến sĩ hậu phương

Nhiệm vụ của bà Hiệp không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến nhưng lại vô cùng quan trọng: quản lý hậu cần và chăm sóc cho các đơn vị bộ đội chuẩn bị vào Nam chiến đấu. Đặc biệt, tháng 10/1972, khi về Đoàn 72 tại Tuyên Quang, bà cùng đồng đội đã đảm nhận nhiệm vụ tiếp đón, chăm sóc cho hàng trăm chiến sĩ từ các "địa ngục trần gian" Phú Quốc, Côn Đảo trở về.

Bà kể lại rằng, chứng kiến những người chị em, đồng đội miền Nam bị tù đày, tra tấn dã man đến mức không thể tưởng tượng nổi, ngọn lửa căm thù quân dịch trong lòng bà bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Chính những đau thương ấy đã biến thành sức mạnh, thôi thúc bà tận tâm chăm sóc đồng đội, chuẩn bị chu đáo nhất cho những đoàn quân đang hừng hực khí thế "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

3. Phút giây vỡ òa trưa ngày 30/4

Trong ký ức của bà Hiệp, trưa ngày 30/4/1975 là một thời điểm không thể nào quên. Qua chiếc đài của đơn vị, tin thắng trận vang lên: Miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, đất nước đã hòa bình, thống nhất.

Bà chia sẻ, lúc đó cảm xúc vỡ òa, vui đến mức bật khóc. Mọi mong mỏi bấy lâu về một ngày đất nước sạch bóng quân thù, ngày được trở về sum họp với gia đình và người thân sau bao năm chia cắt đã trở thành sự thật. Khát vọng của cả một dân tộc, và cũng là khát vọng của cô giáo trẻ năm nào, đã được hồi đáp bằng hai chữ: Toàn thắng.

4. Vĩ thanh: Người lính Cụ Hồ giữa đời thường

50 năm đã trôi qua, người nữ tiểu đội trưởng năm xưa nay đã là một cán bộ hưu trí nhưng chưa bao giờ ngừng cống hiến. Với vai trò Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ phát triển bền vững cộng đồng các dân tộc miền núi, bà vẫn miệt mài với các hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn.

Hình ảnh bà Lê Thị Hồng Hiệp cùng các đồng đội cũ ngồi lại bên nhau, ôn lại những kỷ niệm "một thời hoa lửa" chính là minh chứng sống động nhất cho truyền thống anh hùng của người lính Cụ Hồ. Bà không chỉ là một nhân chứng lịch sử, mà còn là một tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm cho thế hệ trẻ chúng tôi soi rọi và học tập.

Hòa bình hôm nay có sắc thắm của những đóa "Hoa Lửa" như bà – người đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nữ tự vệ và khát vọng thống nhất của cô giáo trẻ năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa