NGƯờI Nữ Y TÁ BĂNG RừNG TÌM THUốC CứU TRẻ EM VÙNG GIảI PHÓNG
Năm 1973, tại một vùng giải phóng thuộc miền Đông Nam Bộ, bom đạn không phải mối đe dọa duy nhất. Một đợt dịch sốt xuất huyết bùng phát khiến nhiều trẻ em trong khu căn cứ bị bệnh nặng. Thuốc men gần như cạn kiệt, trong khi con đường tiếp tế bị phong tỏa sau nhiều trận càn quét. Bà Nguyễn Thị Hòa khi ấy là y tá trẻ mới hơn 20 tuổi. Khi chứng kiến một người mẹ ôm con sốt cao mà bất lực khóc trong lán bệnh xá, bà quyết định xin chỉ huy cho đi tìm thuốc. Hành trình kéo dài gần ba ngày xuyên rừng. Bà phải đi qua khu vực vừa xảy ra giao tranh, nhiều nơi còn bom chưa nổ. Có đoạn bà phải bò qua những cánh rừng thấp vì trực thăng quần thảo trên đầu. Đến nơi nhận thuốc, bà mới biết lượng thuốc rất ít. Bà phải ưu tiên xin từng lọ dịch truyền, từng vỉ thuốc hạ sốt. Trên đường trở về, bà bị sốt rét rừng hành hạ đến mức không thể đi nổi. Một người dân địa phương phát hiện đã cõng bà qua suối để tiếp tục hành trình. Khi trở lại bệnh xá, nhiều đứa trẻ đang nguy kịch. Bà gần như thức trắng ba ngày liên tục để chăm sóc bệnh nhân. Phần lớn trẻ em đã qua cơn nguy hiểm. Nhiều năm sau, có người đàn ông tìm gặp bà và nói: “Năm đó nếu không có cô, tôi đã không lớn lên để có ngày hôm nay.”



