Người nữ y tá giữa chiến trường
Trong chiến tranh, bà Đặng Thị Thủy tham gia chăm sóc và vận chuyển thương binh. Có những người lính bà chỉ kịp gặp trong vài giờ nhưng khuôn mặt họ vẫn in sâu trong ký ức. Sau chiến tranh, bà luôn coi việc chăm sóc con người là trách nhiệm cả đời.
Công việc của bà Đặng Thị Thủy trong những năm chiến tranh gắn với thương binh và những ca cấp cứu giữa điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Khi ấy, dụng cụ y tế không đầy đủ, thuốc men hạn chế. Nhiều trường hợp bị thương rất nặng nhưng mọi người vẫn cố gắng hết sức.
Bà kể có những người lính chỉ kịp nói vài câu trước khi được chuyển đi. Có người hỏi thăm quê nhà, có người nhờ gửi lời về gia đình.
Những câu nói ngắn ngủi ấy theo bà suốt nhiều năm.
Điều bà nhớ nhất là tinh thần của những người bị thương. Dù đau đớn, họ vẫn thường hỏi trước tiên: “Đồng đội tôi thế nào?”
Sau chiến tranh, bà trở về quê. Những năm tháng trong quân ngũ khiến bà hiểu rằng giá trị của con người nằm ở cách chúng ta đối xử với nhau trong lúc khó khăn nhất.
Bà luôn dạy con cháu biết quan tâm đến người khác, biết giúp đỡ những người yếu thế.
Hiện nay, bà Thủy sống tại phường Hồng Bàng và thường tham gia các hoạt động tri ân, thăm hỏi đồng đội.
Bà nói: “Tôi không nhớ hết tên những người mình từng chăm sóc, nhưng tôi nhớ ánh mắt của họ.”
Đó là những ánh mắt của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và để lại cho người sau một món quà vô giá: cuộc sống hòa bình.



