NGƯỜI NỮ Y TÁ KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Quảng Trị, Tạ Thị Kiều vừa làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh, vừa trực tiếp tham gia chiến đấu. Giữa mưa bom, bão đạn, chị đã cứu sống nhiều đồng đội và nhiều lần từ chối rời khỏi trận địa để tiếp tục ở lại chăm sóc thương binh.
Năm 1968, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt. Bom đạn liên tục trút xuống những cánh rừng, những ngôi làng và các tuyến đường tiếp tế. Trong hoàn cảnh ấy, cô gái trẻ Tạ Thị Kiều tình nguyện trở thành y tá chiến trường.
Công việc của chị không chỉ là băng bó vết thương. Có những ngày, chị phải cùng đồng đội đào hầm, vận chuyển lương thực và cõng thương binh vượt qua những khu vực bị địch kiểm soát.
Nhiều lần, hầm cứu thương bị bom đánh sập. Khói bụi mù mịt, đất đá đổ xuống, nhưng chị vẫn kiên trì tìm cách đưa từng người ra ngoài.
Một lần, khi đơn vị nhận được lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng, chị phát hiện vẫn còn một số thương binh bị mắc kẹt trong khu vực nguy hiểm. Mặc cho đồng đội khuyên ngăn, chị quyết định quay trở lại.
Dưới làn bom dày đặc, chị lần lượt dìu từng người đến nơi an toàn. Đến khi người cuối cùng được cứu thoát, chị mới rời khỏi trận địa.
Sau chiến tranh, mỗi khi nhắc lại những ngày tháng ấy, chị luôn cho rằng bản thân chỉ làm điều mà bất kỳ ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm. Đối với chị, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng cao quý, mà là việc nhìn thấy đồng đội được sống và chứng kiến đất nước hòa bình.



