Bài viết

NGƯỜI NỮ Y TÁ KIÊN CƯỜNG VÀ TRÁI TIM LỬA THỬ VÀNG

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI NỮ Y TÁ KIÊN CƯỜNG VÀ TRÁI TIM LỬA THỬ VÀNG

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước oanh liệt của dân tộc, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng ra trận, có một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại: những người lính chiếc áo trắng quân y. Câu chuyện binh nghiệp của cô Mai Thị Se (sinh năm 1951) chính là một bài ca đẹp về lòng nhân ái và sự quả cảm của một người con gái dấn thân vào nơi khói lửa khi tuổi đời còn rất trẻ.

1. Tuổi 16 xung phong ra tiền tuyến (1967)

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và khốc liệt nhất, cô gái trẻ Mai Thị Se vừa tròn 16 tuổi. Cái tuổi trăng tròn đẹp nhất của người con gái đã được cô dâng trọn cho tình yêu quê hương, đất nước.

Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô bước vào quân ngũ mang theo tinh thần "Ba đảm đang" của người phụ nữ Việt Nam Báo Nhân Dân. Rời xa lũy tre làng và vòng tay gia đình, cô hành quân ra mặt trận, đối mặt với mưa bom bão đạn để thực hiện sứ mệnh cao cả của mình.

2. "Thiên thần áo trắng" giành giật sự sống cho đồng đội (Y tá)

Suốt 5 năm dài từ năm 1967 đến năm 1972, với vai trò là một người Y tá chiến trường, cô Mai Thị Se đã có mặt tại những tọa độ lửa, những trạm quân y tiền phương nằm sâu trong lòng đất.

Công việc của một người nữ y tá nơi chiến trận vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Cô vừa phải cùng đồng đội băng mình qua bom đạn để cõng thương binh, vừa trực tiếp chăm sóc, băng bó vết thương, giành giật từng hơi thở, từng sự sống cho các chiến sĩ từ tay tử thần. Sự dịu dàng, ân cần và bản lĩnh kiên cường của cô không chỉ chữa lành vết thương da thịt, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ tiếp tục chắc tay súng.

3. Hoàn thành nhiệm vụ và trở về hậu phương (1972)

Năm 1972 – năm của những chiến dịch lịch sử đỏ lửa, sau khi đã cống hiến trọn vẹn 5 năm thanh xuân ở nơi chiến trường khốc liệt nhất, cô Mai Thị Se hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và xuất ngũ (hoặc chuyển ngành) trở về hậu phương. Hành trang cô mang theo về đời thường là những ký ức không bao giờ quên về tình đồng đội, đồng chí và một bản lĩnh kiên cường được tôi luyện từ trong máu lửa.

4. Nghĩa tình vẹn tròn với màu áo lính (12/1995)

Sau nhiều năm miệt mài lao động, xây dựng quê hương và chăm lo cho tổ ấm gia đình, đến tháng 12 năm 1995, một cột mốc ý nghĩa khác ghi dấu khi cô chính thức vào Hội Cựu chiến binh Việt Nam (hoặc Hội nữ chiến sĩ Trường Sơn / Quân y địa phương).

Dấu mốc này đưa người nữ y tá năm xưa trở về trong vòng tay ôm chặt của những người đồng đội. Bản lĩnh của cô gái tuổi 16 năm 1967 vẫn vẹn nguyên, tỏa sáng giữa đời thường, là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước cho thế hệ con cháu noi theo.


Năm tháng khói lửa ấy đã lùi xa, những vết thương trên thân thể đồng đội ngày nào có thể đã lành, nhưng sự cống hiến thầm lặng và cao cả của cô Mai Thị Se sẽ mãi được khắc ghi trong trang sử vàng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI NỮ Y TÁ KIÊN CƯỜNG VÀ TRÁI TIM LỬA THỬ VÀNG | Câu chuyện thời hoa lửa