Người nữ y tá mang theo lời hứa
Cô vừa cầm máu, vừa động viên: “Cố lên anh nhé, hòa bình sắp tới rồi.”
Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây ở Hồng Bàng, cô Trần Thị Lan vẫn giữ chiếc hộp gỗ cũ kỹ đựng vài bức thư đã ố màu. Đó là thư của những người lính từng được cô cứu chữa nơi chiến trường. Những năm tháng làm y tá quân y, cô từng đối diện với biết bao mất mát. Có đêm, bom rơi sát hầm cứu thương, ánh đèn dầu chập chờn soi gương mặt tái nhợt của thương binh. Cô vừa cầm máu, vừa động viên: “Cố lên anh nhé, hòa bình sắp tới rồi.” Nhưng không phải ai cũng kịp chờ ngày hòa bình. Có người lính trẻ nắm chặt tay cô, nhờ gửi lời về cho mẹ. Lời hứa ấy, cô đã thực hiện sau ngày thống nhất, lặn lội tìm về quê anh để thắp nén nhang. Trở về Hải Phòng, cô tiếp tục công tác trong ngành y. Nghỉ hưu rồi, cô vẫn tham gia khám bệnh miễn phí cho người cao tuổi, vận động quyên góp giúp gia đình chính sách. Với cô, mặc áo blouse trắng hay quân phục xanh năm nào cũng chung một sứ mệnh: cứu người và giữ gìn niềm tin.



