Bài viết

Người nữ y tá và trận địa dưới lòng đất Phương Thịnh

Mô tả ngắn: Tấm lòng nhân hậu và sự hy sinh quên mình của nữ y tá Út Phương Thịnh khi lấy thân mình che chắn bom đạn bảo vệ thương binh dưới hầm ngầm.

Đồng Tháp20/08/2026xã Hòa Long (Xã Hòa Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội dung câu chuyện:

  • Trạm Quân y dã chiến huyện Cao Lãnh đóng tại xã Phương Thịnh nằm ẩn mình dưới những vạt tràm rậm rạp, là nơi cứu chữa cho hàng trăm cán bộ, chiến sĩ bị thương từ các trận đánh vùng ven. Chị Út Phương Thịnh gia nhập lực lượng quân y khi mới 18 tuổi. Nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề, chị vừa là người y tá tận tụy, vừa là người chị, người em dịu dàng sưởi ấm tinh thần cho các thương binh.

  • Để có thuốc chữa bệnh cho đồng đội, chị Út không ngần ngại đêm tối lội qua những đầm lầy hái cây thuốc nam, tự tay chưng cất nước muối sinh lý để rửa vết thương. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của chị đã giành lại sự sống cho biết bao chiến sĩ giữa ranh giới mong mong của cái chết.

  • Mùa mưa năm 1972, địch phát hiện ra khu vực trạm quân y và tung hàng loạt máy bay B-52 đến rải thảm. Bom dội dữ dội làm rung chuyển cả vùng đất Phương Thịnh, đất đá đổ ập xuống làm sập một phần hầm mổ dã chiến. Trong khoảnh khắc đất trời chao đảo, chị Út không hề nghĩ đến bản thân. Chị lao đến ôm chặt lấy một đồng chí thương binh nặng đang nằm trên bàn phẫu thuật, dùng tấm lưng mảnh dẻ của mình làm "lá chắn" đỡ lấy những khối đất đá và mảnh bom rơi xuống.

  • Trận dội bom dứt, đồng đội bới đất đưa chị Út ra ngoài. Chị bị thương nặng ở đầu và lưng, nhưng người thương binh dưới thân chị vẫn an toàn nguyên vẹn. Mở mắt ra nhìn thấy đồng đội còn sống, chị Út nở nụ cười mãn nguyện trước khi thiếp đi vì kiệt sức.

  • Hình ảnh người nữ y tá Út Phương Thịnh lấy thân mình che bom cho thương binh đã trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng nhân ái và tình đồng chí thiêng liêng. Câu chuyện ghi sâu vào lòng thế hệ trẻ bài học về tinh thần cống hiến, sẵn sàng hy sinh vì đồng đội.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn