Bài viết

Người "nuôi chữ" bên bếp lửa đại ngàn

Hưng Yên26/12/2025Đào Văn Hân (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, những năm tháng sau chiến tranh, đất nước mình không chỉ cần những họng súng giữ đất mà còn cần những ngòi bút giữ hồn dân tộc. Ngày ấy, chú thanh niên trẻ rời thủ đô với một ba lô đầy sách vở và một trái tim rực cháy, đặt chân lên những dốc núi cao vút của vùng Hà Giang. Ngôi trường của chú? Đó là một gian nhà tre dột nát, nơi mà mùa đông gió lùa buốt thấu xương và mùa hè thì nóng như nung dưới mái lá.

Học trò của chú là những đứa trẻ người Mông, người Dao, đôi chân chai sần leo núi thoăn thoắt nhưng bàn tay thì lóng ngóng khi cầm cây bút. Có những đêm, chú phải cầm đèn dầu đi bộ hàng cây số đường rừng đến tận nhà vận động các em đi học. Bố mẹ các em bảo: "Học cái chữ có no cái bụng bằng đi nương không thầy?". Chú không giải thích bằng lý luận xa xôi, chú ngồi xuống bếp lửa, cùng họ ăn củ sắn lùi, rồi khẽ khàng bảo: "Biết chữ thì sau này mới biết cách làm cho ngô bắp to hơn, mới không bị kẻ xấu lừa, cái bụng mới thực sự no lâu dài".

Chú nhớ mãi một buổi sáng mùa đông mịt mù sương muối, có em học sinh mang tặng thầy một nắm rau rừng và một ống nứa đựng nước suối, em nói nhỏ: "Thầy ơi, thầy đừng về xuôi nhé, thầy ở lại dạy con viết tên bố con". Câu nói ấy làm chú nghẹn ngào, mọi vất vả dường như tan biến. "Nuôi chữ" ở vùng cao không chỉ là dạy kiến thức, mà là gieo niềm tin vào tương lai.

Lời nhắn nhủ: Các cháu hôm nay được học trong những ngôi trường khang trang, hãy nhớ rằng con chữ các cháu có được là khát vọng của bao đời cha ông. Hãy học không chỉ cho bản thân, mà học để mang ánh sáng trí tuệ đến những nơi còn tối tăm của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn