người nuôi quân giữa vùng hậu cần khói súng
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, khi tiền tuyến cần được tiếp sức liên tục, có một lực lượng thầm lặng giữ vai trò không thể thiếu – đó là những đội hậu cần, những người lo lương thực cho bộ đội giữa rừng sâu, nơi mọi điều kiện sinh hoạt đều vô cùng thiếu thốn.
Ở một căn cứ hậu cần nằm ven rìa rừng già, một tổ nuôi quân được giao nhiệm vụ đảm bảo bữa ăn cho hàng trăm chiến sĩ hành quân qua khu vực. Họ gồm những người dân địa phương, phụ nữ và thanh niên, quen với việc lao động nông nghiệp nhưng đã nhanh chóng thích nghi với nhịp sống chiến tranh.
Công việc hằng ngày bắt đầu từ rất sớm. Họ phải gùi gạo, muối và thực phẩm từ các điểm tập kết xa, vượt qua những đoạn đường rừng dốc, trơn trượt. Có khi phải đi trong đêm để tránh máy bay trinh sát, mỗi người chỉ mang được một phần nhỏ nhưng vẫn phải đảm bảo đủ cho cả đơn vị phía trước.
Không chỉ vận chuyển, họ còn trực tiếp nấu ăn trong điều kiện dã chiến. Bếp được dựng tạm bằng đá và đất, khói phải được giữ ở mức thấp nhất để tránh bị phát hiện. Nhiều khi chỉ có rau rừng, sắn và gạo độn nhưng vẫn phải chia đều cho từng khẩu phần.
Có lần, khi tuyến đường vận chuyển bị đánh phá, nguồn lương thực bị gián đoạn, tổ nuôi quân phải xoay xở bằng cách tận dụng hoàn toàn nguồn thực phẩm sẵn có trong rừng. Họ cùng nhau tìm rau dại, củ rừng, thậm chí đánh bắt cá suối để duy trì bữa ăn cho đơn vị đang chờ tiếp tế.
Trong điều kiện thiếu thốn kéo dài, nhiều người trong tổ phải làm việc liên tục nhiều ngày không nghỉ. Dù vậy, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan, coi việc nuôi quân như một nhiệm vụ quan trọng không kém bất kỳ trận đánh nào ngoài tiền tuyến.
Sau chiến tranh, những con người ấy trở về với cuộc sống bình thường, tiếp tục làm ruộng, làm vườn, nhưng ký ức về những ngày nấu cơm giữa rừng khói súng vẫn còn nguyên vẹn. Đó là quãng thời gian họ góp phần giữ cho hậu phương và tiền tuyến luôn thông suốt bằng chính đôi tay của mình.
“Thời hoa lửa” không chỉ có những người cầm súng, mà còn có những người nuôi quân âm thầm giữa vùng hậu cần khói súng, nơi từng bữa cơm đơn sơ cũng trở thành một phần của sức mạnh chiến đấu.


