Người ở lại
Không phải ai trong “thời hoa lửa” cũng ra chiến trường. Có những người ở lại – những người mẹ, người vợ, người chị – âm thầm chịu đựng nỗi chờ đợi kéo dài vô tận. Mỗi buổi chiều, họ đứng trước ngõ, dõi mắt về phía con đường xa xăm, nơi những người thân yêu đã rời đi. Tin tức đến chậm, và đôi khi, điều họ nhận được chỉ là một tờ giấy báo tin. Nhưng họ không gục ngã. Họ tiếp tục sống, tiếp tục lao động, nuôi dưỡng hy vọng. Chính họ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những người
Không phải ai trong “thời hoa lửa” cũng ra chiến trường. Có những người ở lại – những người mẹ, người vợ, người chị – âm thầm chịu đựng nỗi chờ đợi kéo dài vô tận. Mỗi buổi chiều, họ đứng trước ngõ, dõi mắt về phía con đường xa xăm, nơi những người thân yêu đã rời đi. Tin tức đến chậm, và đôi khi, điều họ nhận được chỉ là một tờ giấy báo tin. Nhưng họ không gục ngã. Họ tiếp tục sống, tiếp tục lao động, nuôi dưỡng hy vọng. Chính họ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những người



