Người ở lại
Có những người lặng lẽ ở lại để người khác được bước tiếp. Sự hy sinh đôi khi diễn ra trong im lặng nhưng vô cùng lớn lao.

Trong một trận đánh dữ dội, khi mọi thứ trở nên hỗn loạn, anh nhận ra có người phải ở lại.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu. Một ánh nhìn thoáng qua cũng đủ để thay cho quyết định.
Anh nhìn người đồng đội của mình – người đã cùng anh đi qua bao chặng đường. Ánh mắt ấy không sợ hãi, chỉ có sự bình thản lạ thường.
“Đi đi…” – câu nói rất khẽ, gần như bị nuốt mất giữa âm thanh hỗn loạn.
Anh muốn nói điều gì đó, nhưng không kịp. Bởi đôi khi, chiến tranh không cho con người thời gian để nói hết lòng mình.
Anh quay đi, bước tiếp, mang theo phía sau một khoảng trống không bao giờ lấp đầy.



