Người ở lại bên bến nước
Ông Cầu đi rồi, để lại bà Thu với một lời hứa giản đơn: “Hòa bình anh sẽ về.” Nhưng chiến tranh không có chỗ cho lời hứa.
à ở lại bến sông, tiếp tục công việc đưa bộ đội vượt sông. Mỗi đêm, bà đều tưởng tượng một trong những người lính trên đò là ông. Có lúc bà nhìn thấy một bóng người giống hệt, tim bà thắt lại, nhưng khi thuyền cập bến… đó lại là một người xa lạ.
Nhiều năm sau, tin ông hy sinh đến với bà nhẹ như một cơn gió, nhưng lại nặng như cả cuộc đời.
Bà không khóc.
Chỉ từ hôm đó, mỗi chuyến đò qua sông, bà đều lặng lẽ đặt thêm một khoảng trống — như thể vẫn chờ một người chưa bao giờ trở về.



