Bài viết

“Người ở lại bên bia mộ gió”

Sau chiến tranh, tôi trở lại chiến trường xưa, nơi nhiều đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại giữa núi rừng. Những nấm mộ gió xếp hàng lặng lẽ, không tên, không tuổi, nhưng với tôi, đó là cả một bầu trời ký ức không thể nào quên. Tôi thắp nén nhang, kể cho họ nghe về ngày đất nước hòa bình, về cuộc sống hôm nay đang đổi thay từng ngày. Có người đã ra đi khi chưa kịp yêu, chưa kịp sống trọn tuổi xuân, nhưng sự hy sinh ấy đã làm nên độc lập cho Tổ quốc. Đứng trước những bia mộ lặng thầm, tôi càng thấm th

Quảng Trị23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, tôi trở lại chiến trường xưa, nơi nhiều đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại giữa núi rừng. Những nấm mộ gió xếp hàng lặng lẽ, không tên, không tuổi, nhưng với tôi, đó là cả một bầu trời ký ức không thể nào quên. Tôi thắp nén nhang, kể cho họ nghe về ngày đất nước hòa bình, về cuộc sống hôm nay đang đổi thay từng ngày. Có người đã ra đi khi chưa kịp yêu, chưa kịp sống trọn tuổi xuân, nhưng sự hy sinh ấy đã làm nên độc lập cho Tổ quốc. Đứng trước những bia mộ lặng thầm, tôi càng thấm thía rằng những năm tháng hoa lửa không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là trách nhiệm để thế hệ hôm nay sống xứng đáng hơn với hòa bình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn