“Người ở lại bên đường”
Có những cuộc chia tay ở Trường Sơn rất lặng lẽ.
Một chiến sĩ trong đơn vị tôi bị thương nặng sau trận bom. Anh biết mình không qua khỏi.
Trước khi nhắm mắt, anh nắm tay đồng đội:
“Đừng dừng lại… còn phải vào Nam.”
Không ai khóc thành tiếng. Chỉ có những bàn tay siết chặt.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.
Người lính ấy được nằm lại bên cánh rừng Trường Sơn, nơi tuổi hai mươi của biết bao người đã gửi lại mãi mãi.



