Người ở lại bên khẩu pháo
Người ở lại bên khẩu pháo
Chiều 14 tháng 3 năm 1954, pháo của đơn vị tôi đặt trên sườn đồi phía đông Điện Biên. Để kéo được khẩu pháo vào vị trí, chúng tôi phải dùng dây, dùng sức người, trượt từng đoạn dốc. Khi bắn loạt đầu, pháo giật mạnh đến mức tôi ngã lùi ra sau. Người bạn thân của tôi – Lâm – vẫn đứng giữ nòng pháo, mắt không rời mục tiêu. Một quả đạn pháo của địch rơi gần trận địa, đất đá văng tung tóe. Khi tôi quay lại, Lâm đã nằm im, tay vẫn đặt lên bánh pháo. Không ai nói gì. Chúng tôi tiếp tục nạp đạn. Khẩu pháo vẫn nổ đều, như thể Lâm vẫn còn đó. Đến tối, khi thay ca, tôi mới dám kéo tay bạn ra. Bàn tay đã lạnh. Tôi chợt nhận ra: có những người không rời vị trí của mình, kể cả khi đã hy sinh.


