Bài viết

Người ở lại bên ngọn đồi - Nguyễn Văn Lâm

Thông tin đang cập nhật

Đà Nẵng22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đồi 82 nằm án ngữ con đường huyết mạch vào căn cứ. Nếu ngọn đồi mất, cả đơn vị phía sau sẽ bị bao vây. Trong những ngày ác liệt ấy, anh Nguyễn Văn Lâm, tiểu đội trưởng mới tròn hai mươi bốn tuổi, được giao nhiệm vụ giữ chốt.

Bom đạn dội xuống không ngừng. Đất đá tung lên, cây rừng bật gốc. Suốt ba ngày đêm, tiểu đội của anh vừa chiến đấu vừa đào công sự, từng mét đất đều thấm mồ hôi và máu. Đến ngày thứ tư, địch mở đợt tấn công lớn. Đạn dược của ta cạn dần, nhiều đồng đội bị thương.

Một quả pháo nổ ngay miệng hầm, Lâm bị mảnh đạn găm vào vai. Máu chảy ướt áo, nhưng anh vẫn nghiến răng bám trụ. Khi thấy địch vòng ra phía sau, anh ra lệnh cho hai chiến sĩ còn lại rút lui bảo toàn lực lượng, còn mình ở lại chặn địch.

Người chiến sĩ trẻ bò lên miệng hầm, dùng khẩu súng cuối cùng bắn đến viên đạn cuối cùng. Khi lựu đạn chỉ còn một quả, anh kéo chốt, lao thẳng về phía đội hình địch. Tiếng nổ vang lên, ngọn đồi rung chuyển. Cuộc tấn công của địch bị chặn đứng.

Nhờ sự hy sinh của anh, đơn vị phía sau giữ vững được trận địa. Sau chiến dịch, đồng đội tìm thấy anh nằm giữa ngọn đồi, khuôn mặt thanh thản như đang ngủ. Trong túi áo anh chỉ có một tấm ảnh gia đình và lá thư chưa kịp gửi về quê.

Nhiều năm sau, ngọn đồi ấy được đặt tên là Đồi Lâm. Trên bia tưởng niệm khắc dòng chữ giản dị:
“Anh đã ngã xuống để Tổ quốc đứng lên.”

Mỗi lần học sinh đến thăm, người hướng dẫn lại kể câu chuyện về anh – một người anh hùng liệt sĩ không cần huân chương lấp lánh, nhưng tên anh sống mãi trong lòng nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn