Cựu chiến binh

Người ở lại bên thành cổ Quảng Trị

Câu chuyện kể về trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 và sự hy sinh của một người chiến sĩ trẻ khi làm nhiệm vụ tiếp tế đạn giữa làn bom đạn ác liệt.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lê Văn Sơn, sinh năm 1950, từng là chiến sĩ của Sư đoàn 325 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị vào mùa hè năm 1972. Ông kể rằng đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất mà ông từng trải qua. Theo lời ông Sơn, vào khoảng tháng 8 năm 1972, đơn vị của ông được lệnh giữ một vị trí gần bờ sông Thạch Hãn, cách Thành cổ Quảng Trị không xa. Những ngày ấy, bom đạn trút xuống gần như liên tục từ sáng đến đêm. Mặt đất rung chuyển vì pháo kích, cây cối gãy đổ, nhiều đoạn chiến hào bị san phẳng chỉ sau vài phút. Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ trẻ tên là Trần Văn Hậu, quê ở Nam Định, mới 20 tuổi. Hậu là người nhanh nhẹn, gan dạ và luôn nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Dù tuổi còn trẻ nhưng Hậu rất được đồng đội quý mến vì sống chan hòa và luôn nghĩ cho người khác. Ông Sơn nhớ nhất trận đánh diễn ra vào rạng sáng ngày 9 tháng 8 năm 1972. Hôm đó, địch liên tục dùng pháo bắn dữ dội vào khu vực phòng ngự của đơn vị. Sau nhiều giờ chiến đấu, lượng đạn ở chốt của ông Sơn gần như cạn kiệt. Biết nếu không có đạn tiếp viện thì cả chốt sẽ rất nguy hiểm, Hậu đã tình nguyện mang đạn từ phía sau lên. Quãng đường chỉ vài trăm mét nhưng phải băng qua một đoạn trống luôn bị pháo và súng máy khống chế. Lần đầu tiên, Hậu mang được một thùng đạn đến nơi an toàn. Không nghỉ ngơi, anh lại quay trở ra để lấy thêm. Đến chuyến thứ hai, khi Hậu chỉ còn cách chiến hào của đồng đội vài chục mét thì một quả pháo rơi xuống rất gần. Khi khói bụi tan đi, mọi người chạy đến thì thấy Hậu đã bị thương rất nặng. Dù vậy, anh vẫn cố dùng tay đẩy thùng đạn về phía chiến hào rồi nói: “Đạn đây rồi… các anh giữ chốt nhé…” Đó cũng là những lời cuối cùng của Hậu trước khi anh hy sinh. Ông Sơn kể rằng sau trận đánh, đơn vị đã chôn cất Hậu ngay bên một gốc cây gần bờ sông Thạch Hãn. Không ai cầm được nước mắt vì người đồng đội trẻ tuổi ấy đã ngã xuống khi đang cố mang sự sống đến cho đồng đội của mình. Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Quảng Trị, ông Sơn đều đến thắp hương bên Thành cổ và nhớ đến Hậu. Với ông, hình ảnh người chiến sĩ trẻ ôm thùng đạn lao qua làn pháo sáng năm ấy sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn